Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhát dao chém xuống, gỗ vụn bắn tung tóe, đám nha hoàn ma ma trong sân không nhịn được che miệng kinh hô. Kỳ Khả cứ thế mà chém, tiếng kinh hô của bọn họ như tiếng nhạc đệm, càng chém càng hăng.
Cùng lúc đó, trong nhà cũng vang lên tiếng người chạy tán loạn, tiếng la hét inh ỏi và tiếng kéo lê đồ đạc.
“Chặn cửa lại! Chặn cửa lại! Đừng để con tiện tỳ kia xông vào!”
“Báo quan chưa! Báo quan mau! Có kẻ trộm xông vào nhà, báo quan bắt nó! Chém đầu nó!”
“Lão gia đâu? Rốt cuộc có ai đi tìm lão gia bảo ông ấy mau về nhà không!”
“Gia đinh bên ngoài đâu? Chết hết cả rồi à? Sao lại để cái đồ sao chổi này xông vào?!”
“Người đâu!”
Kỳ Khả dồn hết sức lực chờ đến bây giờ, một hơi chém toạc một lỗ trên cửa sổ, cộng thêm tiếng động thỉnh thoảng vọng ra từ sau cánh cửa, nàng biết cửa đã bị đồ đạc lớn chắn lại rồi.
Thế là được.
Kỳ Khả thu hồi dao, quay lưng về phía đám người hầu trong sân, dùng bật lửa châm ba bình xăng mang theo suốt đường đi, ngọn lửa bùng lên, nóng rực cả người, rồi nàng ném một bình qua lỗ thủng trên cửa.
“A!!!!”
“Lửa! Toàn là lửa!!!”
“Chạy mau!”
“Chạy đi đâu! Cửa bị chúng ta chặn rồi!”
“Chúng ta sắp bị thiêu chết rồi!”
“Đồ sao chổi! Cái đồ sao chổi này! Ta đã bảo năm xưa lúc nó sinh ra thì bóp chết nó đi! Các người cứ nhất quyết giữ nó lại! Bây giờ nó muốn cả nhà chúng ta chết hết! Nó với con mẹ tiện tỳ của nó đều là đồ đến hại nhà ta!”
Cái giọng này vừa nghe đã biết là của lão thái thái.
Kỳ Khả đứng ngoài nghe câu cuối cùng này thì có chút không vui. Mẫu thân của nguyên chủ là Quý Tiểu Nhuỵ đã dốc lòng dốc sức gây dựng cơ ngơi này cho Kỳ gia, chân tướng cái chết của bà giờ không thể truy cứu, nhưng bà bà được hưởng lợi từ trưởng tức phụ lại không nói được lời nào tốt đẹp.
Mối thù này ghi lại rồi.
Trong tay Kỳ Khả còn hai bình xăng đang cháy, nàng không ném hết vào sảnh chính. Chính phòng có kết cấu một gian chính giữa và hai gian bên cạnh, tức là chỉ có cửa sổ chứ không có cửa ra vào. Cửa lớn duy nhất ra vào phòng lại đang bốc lửa dữ dội.
Thế là, Kỳ Khả đi đến gian bên trái, thừa lúc mọi người trong nhà đều dồn sự chú ý vào ngọn lửa ở cửa, nàng dùng dao chém vỡ cửa sổ gian phòng này, ném vào một bình xăng, rồi làm tương tự với gian bên phải, chém vỡ cửa sổ và ném nốt bình xăng cuối cùng vào.
Ba gian phòng đồng loạt bốc cháy, chỉ cần không có vật dễ cháy khác thì cồn cháy hết lửa sẽ tắt, nhưng trong phòng sinh hoạt hàng ngày sao có thể không có đồ dễ cháy?
Đốt xong, Kỳ Khả đi xuống thềm, khoanh tay đứng nhìn. Đám nha hoàn ma ma trong sân không dám đứng yên nhìn, vội vàng gọi gia đinh bên ngoài mang nước đến. Trong tiếng kêu cứu thảm thiết từ chính phòng, vô số thùng nước được đưa vào, từng thùng từng thùng dội thẳng lên cửa sổ đang cháy, cũng coi như dập được lửa.
Nhưng lửa tắt rồi, người trong phòng cũng không ra nhanh được, chính bọn họ đã chặn cửa, giờ lại phải tự mình dỡ ra.
Hoảng loạn quá, bọn họ quên cả việc mở cửa sổ từ bên trong. Mãi đến khi người bên ngoài xé rách giấy dán cửa sổ bị ướt, thò tay vào trong qua chỗ Kỳ Khả chém để gỡ chốt cửa, lúc đó mới mở được cửa sổ cho người trèo vào giúp đỡ.
Nghe tin cháy nhà mà chạy đến, Cừu thị nhìn Kỳ Khả đang khoanh tay đứng xem trò như nhìn thấy quỷ, tránh xa nàng ra, sợ dính vào nàng mà rước họa vào thân.
Những người khác của Kỳ gia thấy cảnh tượng nước chảy, khói bốc nghi ngút khắp nơi thì không còn bình tĩnh được nữa. Đám người già trẻ, trai gái chen chúc vào nhau, nhao nhao bàn tán. Nhưng bảo bọn họ xông lên, ỷ đông hiếp yếu tát cho Kỳ Khả hai cái rồi bắt nàng lại thì chẳng ai dám.
Trong số đó có hai huynh đệ và thẩm thẩm trước đó bị Kỳ Khả phun chất lỏng cay xè không rõ vào mặt, đến giờ vẫn còn khó chịu.
Mấy phòng khác vốn định không liên quan đến mình, chuyện của đại phòng cứ để đại phòng tự lo, không ngờ sân của cha nương xảy ra chuyện, không đến không được nên mới phải đến một chuyến.
Họ hiểu rõ Kỳ Khả là một kẻ hung ác thật sự dám giết người phóng hỏa, ai muốn lấy mạng mình ra cho cái sao chổi này luyện tay.
Kỳ Khả thừa lúc đông người hỗn loạn, lặng lẽ đổi một khẩu súng nước chứa đầy nước ớt, rồi cầm dao phay nghịch trong tay, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng sắp mở.
Hành động này của nàng khiến người Kỳ gia vốn đã lạnh nhạt lại càng không dám tiến lên, ai cũng sợ bị nàng tiện tay chém cho một nhát thì biết làm sao.
Chỉ có Cừu thị đứng một chỗ cùng nha hoàn, lạnh lùng quan sát. Trong lòng bà ta quyết định phải nhân cơ hội này giành lấy quyền quản gia, sau đó phân gia, bà ta không thể để con mình lớn lên trong môi trường thân thích như thế này.
Cuối cùng, dưới sự cố gắng của mọi người, cánh cửa bị đồ đạc lớn chặn cuối cùng cũng được mở từ bên trong, một đám người ho sặc sụa bước ra.
Kỳ Khả cầm dao phay đứng ngay bên dưới bậc thềm của hiên nhà, có lan can hành lang che chắn, người từ trong nhà đi ra căn bản không nhìn thấy nàng, còn những người khác của Kỳ gia thì đứng trong sân.
Cừu thị mím môi, dẫn theo nha hoàn lùi lại mấy bước, đứng vào chỗ tối.
Thấy người trong nhà ra, mấy nhi tử tức phụ Kỳ gia muốn tiến lên tỏ vẻ hiếu thảo, nhưng nhìn thấy Kỳ Khả đứng đó lại có chút run chân. Họ vừa do dự một chút thì Kỳ Khả đã ra tay. Nàng lấy súng nước bắn vào đám người đang bước xuống bậc thềm, khoảng cách gần thế này không thể trượt được. Hai người ăn mặc đẹp nhất và lớn tuổi nhất trong đám người chính là mục tiêu của nàng.
Lão thái gia lão thái thái vừa trải qua một phen kinh hãi, vừa chửi bới om sòm bước ra, miệng toàn những lời thô tục quê mùa. Hạ nhân hầu hạ bên cạnh mấy năm nay ít nhiều cũng hiểu được vài câu, mỗi chữ đều là lời lẽ dơ bẩn, nghe xong bẩn cả tai, tuyệt đối không phải là lời mà người nhà quan lại có thể nói ra, nhưng hai ông bà già này lại không hề tự biết, chỉ lo cái miệng mình được sướng.
Đúng lúc này, nước ớt của Kỳ Khả tấn công tới, trực tiếp phun trúng mặt bọn họ. Bọn họ đang há miệng chửi thì bị sặc, trong đầu chỉ thấy ong ong một tiếng rồi không biết gì nữa.
Trong mắt người khác thì hai ông bà lão đột nhiên ho sặc sụa rồi ngã xuống đất, mắt mũi đỏ bừng, nước mắt giàn giụa, xung quanh cũng không ai dám đứng gần, toàn là mùi cay xè. Có người không may hít phải vài hơi cũng đều bịt miệng mũi, vừa ho vừa vội vàng chạy đi.
Chỉ trong nháy mắt, xung quanh hai lão không còn ai, thay vào đó là tiếng ho, hắt hơi vang lên khắp nơi.
Kỳ Khả thu súng nước, cầm dao phay cứ thế đi tới trước mặt mọi người mà không ai dám ngăn cản. Nàng cúi người rạch hai nhát vào đùi hai ông bà, thấy máu chảy ra mới thu dao, rồi lùi lại vài bước, rút súng nước bắn thêm hai phát vào vết thương.
"Á!!!!!"
Hai ông bà già đang khó chịu vì bị sặc nước ớt, còn chưa kịp phản ứng với hai vết thương trên người, ngay sau đó đã cảm nhận được nỗi đau đớn nhất đời, đau đến mức hai người ngửa cổ lên gào thét, âm thanh lớn đến mức không giống tiếng người già, mà nghe như tiếng thú gầm.
Vết thương hở gặp nước ớt chẳng khác nào cực hình. Người yếu một chút có khi bị kích thích mạnh quá mà lên đường luôn. Cả sân người bị cảnh tượng này dọa cho sợ hãi, có người chân nhanh không bị dính nước ớt thì đã chạy ra ngoài, đứng ở ngoài cổng sân xem cho an toàn.