Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lưu Diệp cảm thấy đại ca nói rất có lý a.
Thế là hai người bước vào tiệm xăm hình.
“Hoan nghênh quang lâm.”
Một người đàn ông toàn thân đầy hình xăm bước ra, tài xế nhìn lướt qua trước, phát hiện hình xăm trên người đối phương đều khá đẹp, kiểu dáng đó, cứ như thật vậy.
Hắn hài lòng gật đầu, sau đó nói một lèo.
“Chúng tôi muốn xăm chút họa tiết đặc biệt, không biết anh có xăm được không?”
“Tất nhiên là được, không phải tôi chém gió, không có họa tiết nào mà Peter Trần tôi không xăm đẹp được.” Gã xăm hình tự kiêu nói.
“Nói đi, các người muốn xăm gì?”
“Trước tiên xăm một cái Cửu Long kéo quan tài!”
“Cút ra ngoài!”
Trên bàn làm việc, Lưu Diệp nằm trên đó, thợ xăm hình bên cạnh lại xác nhận một lần nữa.
“Cậu thật sự chắc chắn chứ?”
“Đúng vậy, anh cứ xăm đi, trước tiên xăm Quan Công mở mắt, sau đó lại thêm một cái Cửu Long kéo quan tài, trên mỗi con rồng lại thêm một Na Tra náo hải, tay trái một Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung, tay phải một Văn Trọng mở thiên nhãn!!!!”
Tài xế kích động hét lên.
Thợ xăm hình: “...”
Anh đây là muốn xăm hình sao? Anh đây là muốn phong thần a!
Nhưng hết cách, người ta muốn xăm, hắn cũng sẽ không đẩy mối làm ăn ra ngoài, dù sao làm theo cách hắn nói, thì đây là một mối lớn a.
Thế là, thợ xăm hình lấy ra loại mực xăm trân chứa nhiều năm của mình, bắt đầu xăm cho Lưu Diệp.
Không thể không nói, tay nghề của người này thật sự rất tốt, xăm hình vừa nhanh vừa đẹp, chỉ mất một ngày, đã xăm xong Quan Công mở mắt.
Sau khi xăm xong, hai người hẹn ngày mai lại tiếp tục xăm cho Lưu Diệp.
“Người anh em, cậu có cảm giác gì không?” Tài xế mong đợi nhìn Lưu Diệp.
“Ừm... hơi đau một chút.” Lưu Diệp thành thật nói.
Yeah!!! Có hiệu quả!!!
Tài xế kích động múa may một bài quyền rùa bò, Lưu Diệp khó hiểu nhìn tài xế, không hiểu hắn kích động như vậy làm gì?
Vừa xăm xong là hơi đau một chút, nhưng bây giờ cảm giác... còn khá thoải mái.
Sau khi về nhà, tài xế ra hiệu OK với ông lão và Ảnh Quỷ.
Hai quỷ dị nhịn không được kích động hẳn lên, có hiệu quả a! Nếu đã có hiệu quả, vậy thì nhịn cậu ta thêm vài ngày nữa có sao đâu.
Tối hôm đó, bọn họ tụ tập dưới tầng hầm ăn mừng một phen.
Chỉ là lúc này, bên ngoài chung cư, có mấy vị khách không mời mà đến.
“Chính là chỗ này.” Tiểu Soái nhìn chung cư.
Trước đó trong nhiệm vụ thế giới quỷ dị, hắn tiêm thuốc cho Vương quản gia xong liền bỏ chạy, cho nên cũng không biết phía sau đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng hắn biết mấy người đó đã hoàn thành nhiệm vụ.
Mặc dù không biết bọn họ hoàn thành bằng cách nào, nhưng nếu đã biết thông tin của Lưu Diệp, thì hắn không thể không nhân cơ hội nắm bắt lấy cơ hội này.
Dù sao tên đó thoạt nhìn cũng khá mạnh, cho nên hắn đặc biệt mang theo tinh anh trong tổ chức đến.
Tổng cộng có ba người, được đặt tên theo mười hai con giáp, lần lượt là Mão Thố, Dần Hổ, Hợi Trư.
“Không ca, chỉ có một người mà bắt bốn người chúng ta đến a? Quá đề cao hắn rồi đi.” Dần Hổ bất mãn nói.
“Đừng coi thường tên đó, tên đó có chút bản lĩnh đấy.”
Nghĩ đến biểu hiện của Lưu Diệp trong thế giới nhiệm vụ, hắn không dám coi thường Lưu Diệp.
“Được rồi được rồi, mau dẫn đường kết thúc đi, tối nay tôi còn phải đi chơi với bạn nữa.” Mão Thố tay cầm máy chơi game, miệng nhai kẹo cao su, thổi ra một cái bong bóng thật to.
“Mão Thố, tối nay đi chơi với tôi đi, chơi với đám nhãi ranh đó thì có gì thú vị chứ.”
Hợi Trư háo sắc đánh giá từ trên xuống dưới cơ thể Mão Thố, không thể không nói, Mão Thố vô cùng xinh đẹp, vóc dáng thon thả, thân trên mặc áo hai dây nhỏ, thân dưới mặc chiếc quần đùi bò nóng bỏng, tôn lên đôi chân dài miên man, nhìn thế nào cũng thấy chói mắt.
Ngược lại hình tượng của Hợi Trư thì không được tốt cho lắm, vóc dáng mập mạp, nhìn qua ít nhất cũng phải hơn ba trăm cân. Trên đỉnh đầu càng không có mấy cọng tóc, quan trọng nhất là, thần sắc vô cùng bỉ ổi, thoạt nhìn đặc biệt khiến người ta buồn nôn.
“Cút!”
Mão Thố chán ghét liếc hắn một cái, sau đó quay đầu sang một bên.
Hợi Trư bị chửi, cũng không để bụng, ngược lại còn cười híp mắt sờ sờ miệng.
“Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa, mau hành động đi. Người trong chung cư có thể giết thì giết hết, đừng để lại manh mối gì.”
“Biết rồi.” Mão Thố mất kiên nhẫn nói.
Nói rồi, mấy người tản ra, từ các hướng khác nhau tiến vào chung cư.
Bọn họ vừa vào chung cư, đã bị ông lão phát hiện.
Ông lão thấy mấy người đi vào, lập tức một trận kinh ngạc. Nhìn tài xế hỏi.
“Cậu gọi đồ ăn ngoài à?”
“Không có a?”
“Vậy sao lại có người vào chứ?” Ông lão lấy máy tính bảng ra xem, mấy người đi vào dường như đều hướng về phía phòng của Lưu Diệp.
Mục tiêu của mấy kẻ này rất rõ ràng là Lưu Diệp.