Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tân nương: “!!!”

“Xèo xèo...”

Một làn khói trắng bốc lên, Bạo Long và Vương Vi Vi ngửi thấy một mùi khét lẹt.

“Xong rồi!”

Lưu Diệp hưng phấn ngẩng đầu lên.

“Nhìn xem, thế nào?”

Hai người Bạo Long nhìn sang, liền thấy trên tay tân nương có thêm mười miếng sắt lớn méo mó.

Bạo Long và Vương Vi Vi: “...”

“Cho chút ý kiến đi.” Lưu Diệp nói.

Cho thế nào? Nói không đẹp, sợ anh giết chết hai chúng tôi, nói đẹp, lương tâm này quả thực không cho phép.

“Được rồi, sau đó chúng ta mau chóng, trang điểm! Cô có đồ trang điểm không? Không có thì dùng của tôi.”

Liền thấy tân nương suýt chút nữa thì gật gãy cả cổ!

Sau đó chỉ về phía bàn trang điểm phía trước.

Lưu Diệp đi tới xem thử, cũng được, đều không quen biết.

Ừm, mặc dù cậu chưa từng trang điểm, nhưng cậu từng quét vôi tường rồi!

Đúng là một việc thông, trăm việc thông.

Nghĩ lại chắc cũng chẳng có gì khác biệt.

Lưu Diệp lấy từ trong tay nải ra một cái bay chà tường.

“Đại ca!”

“Lại làm sao nữa! Đang bận đây, không có việc gì đừng có gọi tôi mãi!” Lưu Diệp tức giận hét lên.

“Không phải, đại ca, anh thật sự... biết làm không?”

“Tôi... chắc chắn là biết rồi! Không phải chém gió với anh đâu, ở thôn chúng tôi, lớp trang điểm của các cô gái lớn nhỏ đều do tôi vẽ đấy!” Lưu Diệp vỗ ngực nói.

Bạo Long: “...”

Không thể không nói, đại ca cái bộ dạng chém gió không biết xấu hổ này của anh, thật sự là mẹ kiếp quá đỉnh!

Lưu Diệp vừa định động thủ, Vương Vi Vi bên kia đột nhiên nhìn thấy tân nương run rẩy nhìn về phía cô ta.

Cô ta nghĩ đến những chuyện xảy ra sau khi vào đây, sờ sờ sợi dây chuyền trên cổ, lấy hết can đảm nói.

“Đại ca, hay là để tôi làm cho.”

“Hả?”

Lưu Diệp quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Vương Vi Vi.

“Đại ca, tối nay là kết hôn rồi, còn rất nhiều việc chưa làm xong, chút chuyện nhỏ trang điểm này, cứ để tôi làm đi.”

“Cô làm được không đấy?” Lưu Diệp có chút không yên tâm hỏi.

“Đại ca, anh nói gì vậy, tôi là phụ nữ, tôi còn không biết trang điểm sao.” Vương Vi Vi cười nói.

“Vậy được, cô ấy giao cho cô đấy, tôi đi kiếm cho muội tử một bộ quần áo.”

Lưu Diệp nói rồi, liền cùng Bạo Long đi ra ngoài.

Vương Vi Vi nhìn tân nương, hít sâu một hơi, sau đó bước tới, bắt đầu trang điểm cho tân nương.

Bên này, hai người Lưu Diệp ra cửa gặp Tiểu Soái, vừa hay hỏi hắn xem ở đâu có hỷ phục.

Tiểu Soái nghĩ ngợi một chút, sau đó nói.

“Hỷ phục thì tôi không biết, nhưng xấp vải màu đỏ, tôi từng nhìn thấy trong phòng của Đại phu nhân.”

Nghĩ đến Đại phu nhân, sắc mặt hắn trở nên có chút ngưng trọng, tính khí của Đại phu nhân vô cùng không tốt, lúc đó nếu không phải hắn may mắn, hắn suýt chút nữa đã mất mạng không ra được.

Còn Lưu Diệp vừa nghe thấy có xấp vải, lập tức vỗ đùi cái đét.

“Tốt quá, có xấp vải cũng được, tôi biết may quần áo. Không phải tôi chém gió đâu! Ở thôn chúng tôi, tất cả quần áo đều do tôi may đấy!”

Bạo Long: “...”

Hắn có một dự cảm chẳng lành.

“Các anh phải cẩn thận một chút, Đại phu nhân đó tính khí không tốt, không cẩn thận là xảy ra án mạng đấy.” John nhịn không được nhắc nhở.

Bạo Long: “...”

Chưa chắc ai xảy ra án mạng đâu.

Lưu Diệp và Bạo Long theo sự chỉ dẫn của John, đến phòng của Đại phu nhân.

Vừa bước vào cửa, liền nhìn thấy trong phòng có ba người, trong đó hai người đứng một bên, ăn mặc theo kiểu nha hoàn, còn người ngồi chính giữa ăn mặc vàng bạc đầy người, trang điểm vô cùng phú quý.

Người phụ nữ đó toàn thân đã thối rữa, nhưng vẫn cầm một chiếc gương nhỏ, không ngừng chải chuốt trang điểm trên mặt.

Lưu Diệp dường như không nhìn thấy sự dị thường của đối phương, trực tiếp nói.

“Bác gái à, cháu nghe nói bác có xấp vải màu đỏ, bác cho cháu mượn một chút đi, cháu may quần áo cho con dâu bác.”

Cậu vừa dứt lời, liền thấy người phụ nữ đó đập “bốp” một cái nát bét chiếc bàn bên cạnh, sau đó tức giận quát.

“Cậu gọi ai là bác gái hả!”

Bà ta vừa dứt lời, Lưu Diệp sửng sốt.

“Không phải, tuổi tác của bác bày ra đây rồi, cháu không gọi bác là bác gái, cháu gọi bác là gì? Bà thím?”

Bạo Long bên cạnh bịt miệng, cố nhịn không để mình bật cười, sau đó nói với Lưu Diệp.

“Gọi người đẹp.”

“Bà ấy cũng có đẹp đâu!”

Bạo Long ngửa đầu lên, điên cuồng nghĩ về tất cả những chuyện bi thương trong nửa đời trước.

Phu nhân trực tiếp bị câu nói này chọc tức đến mức âm khí tản ra tứ phía.

Lại thấy toàn thân phu nhân đó, xuất hiện vô số vết cào, da thịt đều dính vào xương, xem ra, dường như bị mãnh thú nào đó cào chết vậy.

Mà hai nha hoàn bên cạnh diện mạo cũng khủng bố không kém, một người trong đó không có đầu, lượng lớn máu đen từ trong lỗ hổng chảy ra ngoài.

Người còn lại thì trên bụng xuất hiện một cái lỗ lớn, nội tạng bên trong đều biến mất không thấy đâu.