Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Là bang phái nào? To gan như vậy, dám động đến em vợ của Huyện thái gia chúng ta sao?”
“Không phải bang phái, cũng chẳng phải gia tộc nào trong huyện chúng ta, nghe nói chỉ có một người!”
“Một người?! Chà chà, chẳng lẽ là loại võ đạo tông sư đi ngang qua giống như lời tiên sinh kể chuyện hay nói sao!”
“Hắc Thạch Bang này đúng là đủ xui xẻo, trọc giận nhân vật lớn cỡ này, nghe nói Huyện thái gia giận dữ, cũng chỉ dám giận một chút rồi thôi!”
Lời đồn chính là sinh ra như vậy.
Bang chúng Hắc Thạch Bang có kẻ sống sót, sau khi bọn chúng tản ra bỏ trốn, liền thổi phồng sự lợi hại của Trần Dịch lên tận trời, nếu không thì sẽ lộ ra việc bọn chúng không giữ được bang phái của mình vô năng đến mức nào.
Đám cu li ở bến tàu sau khi trốn thoát, lại càng đi khắp nơi kể lể với mọi người, cảm tạ ân cứu mạng của vị đại hiệp tên “Trần Dịch” kia, nhân tiện cũng chém gió một phen, nói Trần Dịch có tốc độ của báo, sức mạnh của gấu, sự nhanh nhẹn của khỉ vân vân.
Một truyền mười, mười truyền trăm, càng truyền càng khoa trương.
Hiện tại người huyện Thanh Hà đều cho rằng.
Kẻ tiêu diệt Hắc Thạch Bang, là một vị võ đạo đại năng bay ngang qua bầu trời.
Ngài ấy thấy đám cu li bị Hắc Thạch Bang nô dịch, vô cùng đồng tình.
Thế là vỗ xuống một chưởng, Hắc Thạch Bang liền tan thành tro bụi.
Nghe thấy Thạch Tam và Huyện lệnh Thanh Hà có chút quan hệ, Trần Dịch còn hơi lo lắng một chút.
Không ngờ Huyện lệnh cũng tin vào lời đồn, không muốn vì một đứa em vợ kinh doanh hắc bang mà đi đắc tội với võ đạo tông sư.
Mặc dù cái người tên Trần Dịch này, hắn cũng chưa từng nghe nói tới.
Nhưng Ngũ Vực rộng lớn như vậy, lỡ đâu thật sự là một vị đại lão vân du đến đây thì sao?
Sau khi tìm hiểu rõ ràng, Trần Dịch cũng yên tâm.
Hắn còn lo lắng tên thật của mình bị lộ, sẽ gặp phải rắc rối gì đó.
Nghĩ lại huyện Thanh Hà đồn đại hắn lợi hại như vậy, cũng sẽ chẳng có ai liên hệ hắn với vị “đại lão” kia.
Đồng âm đồng danh gì đó, cũng không có gì lạ.
Sau khi nghỉ ngơi hai ngày, Trần Dịch mua một cỗ xe ngựa trong huyện thành, tự mình đánh xe, để Đại Xuân ngồi bên trong, tiếp tục lên đường.
……
Huyện Bạch Vân, vì xung quanh ranh giới huyện có một vòng Bạch Vân Lĩnh mà có tên.
Núi non gập ghềnh nhấp nhô, nơi đỉnh núi san sát tầng tầng lớp lớp, mỗi khi mưa núi kéo đến, đồi núi xung quanh đều được bao phủ bởi một tầng mây mù, tựa như tiên cảnh.
Cảnh sắc tuy đẹp, nhưng thế giới này không có khái niệm ngành du lịch.
Cho nên huyện Bạch Vân cũng chỉ là một nơi nghèo nàn bình thường.
Nửa tháng sau khi rời khỏi bến tàu Hắc Thạch Bang, Trần Dịch và Đại Xuân đi đi dừng dừng, dọc đường ăn uống no say, hiện tại đã sắp đến huyện thành Bạch Vân rồi.
Dưới tác dụng của từ khóa “Hữu Yêu Khí”, Trần Dịch trên đường đi thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy một chút yêu khí.
Bất quá, một nơi nào đó có yêu khí, không có nghĩa là chỗ này, ngay lúc này đang có yêu quái.
Một con yêu quái đi ngang qua gần đó, cho dù đã qua mười ngày nửa tháng, yêu khí vẫn sẽ lưu lại ở nơi nó từng đi qua, sẽ bị từ khóa “Hữu Yêu Khí” của Trần Dịch nhận diện được.
Trong Ngũ Vực đâu đâu cũng có Yêu tộc, nghe đồn bọn chúng dựa vào việc ăn thịt người để nâng cao tu vi, là tử địch của Nhân tộc.
Cho nên Đại Càn mới thiết lập Trảm Yêu Tư ở khắp nơi, chuyên môn xử lý yêu hoạn.
Sau khi tiến vào địa giới huyện Bạch Vân, Trần Dịch phát hiện dấu vết yêu khí ở đây càng nhiều hơn.
Kết hợp với tình huống tìm hiểu được trong lần mô phỏng thứ hai có thể biết, đây là vì Trảm Yêu Tư, nha môn huyện Bạch Vân, căn bản chính là ô dù bảo vệ cho Yêu tộc vùng này.
Tin tốt là, trong tình huống có ô dù bảo vệ, Yêu tộc gây án đều có tổ chức, phải “báo cáo chuẩn bị” trước, không thể tùy ý tập kích người qua đường.
Bởi vì nếu làm như vậy, Huyện lệnh tìm người gánh tội thay sẽ không tiện.
Cho nên, Trần Dịch sau khi tiến vào huyện Bạch Vân ngược lại càng an toàn hơn.
Nhưng lại có sơn tặc.
“Núi này do ta trồng! Cây này do ta mở...”
Nhìn Hứa Linh Lung có vóc dáng cực kỳ giống chữ “Đột”, lại dẫn theo đám lâu la sơn tặc xuất hiện trước mắt mình, Trần Dịch cạn lời ghìm cương dừng xe ngựa lại.
“Sao lại là ngươi nữa...”
Hứa Linh Lung dùng cây búa lớn gãi gãi đầu, khó hiểu nói.
“Tại sao ngươi lại nói chữ “nữa”?”
Trần Dịch cười ha hả cho qua chuyện.
“Không quan trọng, không quan trọng, các ngươi đánh không lại ta đâu, vẫn là nhường đường đi.”
Hứa Linh Lung trào phúng cười nói.
“Hai mươi huynh đệ chúng ta, đánh không lại một mình ngươi? Chẳng lẽ trong xe ngựa này của ngươi chứa hai trăm người sao? Ha ha ha!”
Đại Xuân nghe vậy, thò đầu ra khỏi xe ngựa.
“Cái gì? Trong xe có hai trăm người sao? Dịch ca! Bọn họ ở đâu vậy?! Sao ta không nhìn thấy bọn họ nha!”