Mỗi Năm Rút Ra Một Từ Khóa, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

Chương 11. Đánh Không Lại Thì Gia Nhập, Vậy Thì Đánh Một Trận Trước!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

[Xác suất các phẩm chất từ khóa hiện tại:]

[Trắng Phổ thông 89%, Xanh lá Hiếm có 9%, Tím Sử thi 1%, Vàng Truyền thuyết 0.99%, Thất thải Thần thoại 0.01%]

Một hơi có thêm một đống lớn từ khóa.

Thoạt nhìn, những từ khóa màu trắng chiếm đại đa số đều chẳng có tác dụng gì.

Thực tế, cũng quả thực chẳng có tác dụng gì.

Nhưng tốt xấu gì cũng là từng hiệu ứng độc đáo, trong một số tình huống cụ thể, nói không chừng có thể phát huy tác dụng.

Trần Dịch hiện tại có thể trang bị năm từ khóa.

Hắn sắp xếp các từ khóa theo phẩm chất.

Sau đó đem năm từ khóa “Trình mô phỏng”, “Đê Giai Căn Cốt”, “Nhận Chân Đích Nhất Quyền”, “Nỗ Lực Tất Hữu Thu Hoạch”, “Siêu Thú Đích Thống Giác” trang bị lên.

Trần Dịch hiện tại rất muốn biết lần mô phỏng tiếp theo mở ra như thế nào.

Tâm niệm vừa động, từ khóa Trình mô phỏng hiển thị dòng chữ nhắc nhở cho hắn.

[Mô phỏng đang hồi chiêu, còn lại một năm.]

[Ngươi có thể lựa chọn hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn dưới đây, trực tiếp nhận được cơ hội mô phỏng.]

[Nhiệm vụ hướng dẫn: Đánh không lại thì gia nhập!]

[Bộc lộ tu vi võ giả, trà trộn vào Hắc Thạch Bang, từ đó tìm kiếm cơ hội thoát thân!]

[Phần thưởng:]

[1. Số lần mô phỏng +1;]

[2. Số lần rút từ khóa Tinh phẩm 1 (Phẩm chất của từ khóa Tinh phẩm không nhất định cao, nhưng nhất định có hiệu ứng tích cực);]

[3. Đê giai linh khí · Viêm Thiết Trọng Kiếm.]

“Từ khóa Thần thoại quả nhiên là hack, nhận được mô phỏng mới còn có thể tiện tay lấy chút phần thưởng.”

Thời gian hồi chiêu quá dài, Trần Dịch không muốn đợi.

Hơn nữa nội dung của nhiệm vụ hướng dẫn, cũng phù hợp với tình hình hiện tại của hắn.

Trong Hắc Thạch Bang cũng có võ giả.

Hiện tại nếu hắn trực tiếp nhảy sông bỏ trốn, những võ giả kia đi thuyền đuổi theo, Trần Dịch chưa chắc đã trốn thoát được.

Trừ phi lại hiến tế Đại Xuân.

Huống hồ, Trần Dịch đã quyết định mang Đại Xuân cùng rời đi.

Đây chính là ân nhân cứu mạng của mình.

Tính cả những chuyện xảy ra trong mô phỏng, đều đã cứu hắn hai lần rồi.

Bỏ mặc không quan tâm, chưa khỏi quá mức máu lạnh.

“Giả vờ gia nhập Hắc Thạch Bang, sau đó tìm thời cơ thích hợp, mang Đại Xuân cùng rời đi, cứ làm như vậy đi!”

Nghĩ tới đây, Trần Dịch nói làm là làm.

“Choang!!”

Hắn trở tay ném chiếc bát bẩn đựng cháo loãng trong tay xuống đất.

“Mẹ kiếp! Ngày nào cũng bánh bao ăn với cháo loãng! Còn ăn không no! Thư sinh dựa vào những thứ này cũng không nuôi sống nổi, huống hồ là những phu khổ sai như chúng ta!”

Trần Dịch lớn tiếng cằn nhằn.

Những công nhân xung quanh đều kinh ngạc, từng người trợn tròn hai mắt.

“Trần Dịch điên rồi sao?”

“Hắn muốn bị roi quất chết à?”

“Lẽ nào hắn thích bị roi quất, cố ý gây sự?”

“Ồ… Ta nghe nói có một số người biến thái như vậy đấy.”

Động tĩnh mà Trần Dịch gây ra, đã thu hút sự chú ý của đám đốc công.

“Trần Dịch! Ngươi muốn làm gì!”

Lời còn chưa dứt, Đại Xuân cũng ném vỡ bát.

“Choang!!”

“Đại Xuân! Ngươi lại muốn làm gì!!”

Đại Xuân nhe răng trợn mắt.

“Ta không biết ta muốn làm gì!! Nhưng chính là rất muốn ném bát!!”

“Tên ngốc nhà ngươi!”

Tên đốc công vung roi quất Đại Xuân sang một bên hóng mát.

Sau đó bước nhanh về phía Trần Dịch, vung roi quất mạnh tới.

“Cho ngươi gây sự! Ăn roi ít quá rồi phải không! Tìm đòn!”

Roi da vung lên vù vù.

Đám phu khổ sai ngày thường bị đánh sợ rồi, vừa nhìn thấy roi vung lên, cho dù người bị đánh không phải bọn họ, trên mặt từng người cũng bộc lộ ra biểu cảm sợ hãi, cơ thể bất giác né tránh về phía sau.

Ngược lại Trần Dịch là người bị đánh, lại không né không tránh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào kẻ cậy mạnh hiếp yếu kia.

Giám sát một đám phu khổ sai ngay cả cơm cũng ăn không no, đâu cần đến võ giả.

Những tên đốc công cầm roi này, chỉ là mấy tên lưu manh có chút sức lực mà thôi.

“Bốp!!”

Trần Dịch vừa nhấc tay, đã vững vàng bắt lấy ngọn roi quất tới.

Tên đốc công chỉ cho rằng Trần Dịch là mèo mù vớ cá rán, tình cờ bắt được.

Đang định giật roi về, lại thình lình phát hiện roi da đã bị Trần Dịch kéo đi.

“Đưa roi cho ta! Ngươi muốn làm phản sao?!”

Trần Dịch cười lạnh một tiếng, vung roi quất xuống đất, lực đạo kia, rõ ràng lớn hơn tên đốc công rất nhiều!

Âm thanh roi da quất vào ván gỗ xuyên thẳng màng nhĩ, ván gỗ chắc chắn trên bến tàu đương trường bị quất nát!

Tất cả mọi người trên bến tàu đều tỉnh táo lại, nhìn về phía bên này.

“Làm phản? Ngươi cũng xứng dùng từ này để hình dung bản thân sao? Thật sự coi mình là thổ hoàng đế rồi à?!”

Trần Dịch không chút lưu tình, dùng sức lực của võ giả Luyện Thể tam đoạn, quất ngọn roi này lên người tên đốc công.

Đối phương đương trường da tróc thịt bong, vết thương sâu thấy xương!

“Phụt!!”

Một roi này lực xuyên thấu thân thể, làm tổn thương nội tạng, quất tên đốc công này đương trường hộc máu bay ngang, rơi xuống dòng sông Thanh Hà chảy xiết.