Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Quan Kỳ trầm ngâm một lát tùy tay ném cho Diệp Phong một cái túi trữ vật, truyền âm nói: "Dò la một phen trước đã, đừng để hắn chạy mất."
Diệp Phong nhướng mày với hắn nói: "Ngươi cứ yên tâm đi."
Sau đó Diệp Phong liền giả vờ không vui gạt đám đông ra, mang vẻ mặt giận dữ nói: "Ý gì đây! Một đền mười? Không coi trọng Lý ca của ta đến vậy sao?"
Tên béo kia đầy mặt thịt mỡ, đôi mắt hí xẹt qua một tia tinh quang.
Vỗ vỗ túi trữ vật nhận được trong tay châm chọc nói: "Sao? Cứ coi thường các ngươi thì sao nào?"
"Có bản lĩnh ngươi cũng đặt cược cho đồng môn của ngươi đi a?"
"Không có thực lực đó thì đừng có kêu gào ở đây nữa, xin ngươi hãy dùng linh thạch hung hăng sỉ nhục ta đi."
Vừa nói, tên béo còn vừa vỗ vỗ da mặt mình, thịt mỡ khẽ run.
Sắc mặt Diệp Phong hơi đỏ rõ ràng là khí huyết dâng trào, cảnh tượng này càng khiến một đám đệ tử Tử Dương Điện không nhịn được lên tiếng trào phúng.
Bịch!
Diệp Phong lấy ra hai cái túi trữ vật đặt lên tấm ván gỗ trước mặt tên béo, vừa vặn đè lên phía Đại Hạ Kiếm Tông.
Tên béo liếc nhìn túi trữ vật mở miệng cười nói: "Dô Vị huynh đệ này thật đúng là hào phóng a, còn lấy ra hai cái túi trữ vật."
"Bên trong e là cộng lại gom được chừng trăm khối linh thạch nhỉ?"
Lúc này Diệp Phong trong mắt tên béo rõ ràng là một kẻ bị hắn kích thích đến mất lý trí.
Nhưng ai ngờ Diệp Phong lại chỉ cười lạnh một tiếng nói: "Đừng sợ, lão tử thật đúng là có tiền."
"Ta là sợ đến lúc đó ngươi đền không nổi thì làm sao?"
Lời này vừa nói ra, lập tức khiến đệ tử Tử Dương Điện cười ha hả.
Có người không nhịn được nói: "Huynh đệ, ngươi e là không biết tên béo này là ai nhỉ?"
"Bách Bảo Các lớn nhất toàn bộ Bắc Vực chính là do nhà bọn họ mở đấy, đền không nổi?"
Tên béo toét miệng cười nói: "Nghe thấy chưa? Béo ta đây không thiếu tiền nhất, sắp bắt đầu rồi, có đặt cược không?"
Diệp Phong mỉm cười, sau đó buông tay ra.
Khẽ nói: "Hạ phẩm linh thạch tổng cộng sáu ngàn năm trăm khối, hy vọng ngươi đền nổi!"
Hít!!
"Cái gì! Sáu ngàn năm trăm khối!! Tên này lai lịch gì vậy?"
"Đệt, đây là muốn một lần thắng vố lớn a!!"
Mọi người xôn xao.
Tên béo hơi nhíu mày, sắc mặt trở nên có chút ngưng trọng, hai mắt đều mở to hơn một chút.
Hai mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt kia của Diệp Phong, do dự một lát, tên béo đặt tay lên túi trữ vật.
"Ta nhận!"
Nói xong, tên béo lấy ra một viên ngọc giản trống, viết tên Diệp Phong và số lượng đặt cược vào đó một cách trung thực.
Ném cho Diệp Phong rồi trầm giọng nói: "Béo ta đây làm cá cược nói lời giữ lời, chỉ cần ngươi thắng, cầm ngọc giản đến tìm ta."
"Ta tên Đường Nho!"
Vút!!
Một luồng lưu quang bay tới từ chân trời, một bóng người khác từ trên không trung đáp xuống lôi đài.
Chính là Bàng Ly lúc trước bị Lý Quan Kỳ đạp một cước.
Mà luồng lưu quang trên không trung kia chính là sư phụ của Bàng Ly, Trịnh Hạo!
Một thân uy áp khí thế bàng bạc đè về phía Lý Quan Kỳ trên đài, Lý Quan Kỳ lập tức cảm thấy nguyên lực trong cơ thể ngưng trệ.
Keng!
Một tiếng kiếm ngân vang dội vang lên, chỉ thấy trước người Lý Quan Kỳ lập tức xuất hiện bóng dáng một lão giả.
Lý Nam Đình chĩa kiếm vào Trịnh Hạo hai mắt híp lại lạnh lùng nói: "Một trưởng bối Kim Đan Cảnh hậu kỳ thế mà lại gây áp lực cho một Trúc Cơ?"
"Trưởng lão Tử Dương Điện đều không biết xấu hổ như vậy sao?"
Lời này vừa nói ra, trên bầu trời không ít trưởng lão lơ lửng trên không trung trên mặt đều có chút không nhịn được nữa.
Lý Nam Đình thấy có người sắc mặt âm trầm định mở miệng nói chuyện.
Giành trước một bước thẳng thắn nói: "Ồ? Lão phu nói sai rồi sao?"
"Muốn đánh nhau, lão tử cho các ngươi ba người cùng lên cũng được."
"Giống như lôi đài sinh tử, dám nhận, chúng ta bây giờ đi luôn."
"Để tiểu bối bọn chúng đánh của bọn chúng, lão phu hầu các ngươi chơi!"
Lời này vừa nói ra, ba vị trưởng lão trên bầu trời lập tức nhao nhao lên tiếng nói: "Lý Nam Đình, ngươi đừng có quá đáng!"
"Hừ! Khẩu xuất cuồng ngôn!"
Trường kiếm trong tay Lý Nam Đình lập tức phát ra một tiếng ngân nhẹ, chĩa kiếm vào lão giả vừa mới nói chuyện.
"Cuồng hay không ngươi có thể thử với ta, đừng có khua môi múa mép với lão phu."
"Cả người trên dưới chỉ còn lại cái miệng là cứng thôi."
Uy áp hỗn loạn, hai bên lập tức đối trì.
Đúng lúc này, từ trong hư không chậm rãi bước ra một lão giả mặc áo vải tiên phong đạo cốt.
Lão giả râu tóc bạc phơ, lông mày dài qua cằm.
Khẽ lên tiếng nói: "Nam Đình, ngươi so đo với bọn họ làm gì."
Lý Nam Đình quay đầu nhìn lão giả khẽ nói: "Miêu lão."
Lão giả vẫy vẫy tay, khẽ nói: "Đã hạ chiến thư, vậy thì sống chết do mệnh trời."
"Con người mà, bất kể là ai, luôn phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình."
"Lão phu sẽ đến chủ trì trận chiến này, chiến đấu sinh tử không có bất kỳ quy tắc và hạn chế nào, bắt đầu đi."
Trịnh Hạo còn muốn nói gì đó, lại bị lão giả dùng một ánh mắt ép phải nuốt ngược trở lại.
Bàng Ly lấy ra một thanh trường kiếm toàn thân phiếm hồng, lộ vẻ mặt dữ tợn lên tiếng nói: "Tên mù chết tiệt, chịu chết đi!!"
PS: Sách mới bắt đầu, các vị khán quan tiện tay bấm giục chương, tặng chút quà nhỏ miễn phí, qua nửa tiếng lại cho cái bình luận năm sao nhé.
Ý kiến có thể trực tiếp nêu trong khu bình luận, bồ câu đều đọc được.
Bồ câu với tư cách là một tác giả mới vào nghề, rất sẵn lòng nghe theo ý kiến và đề xuất của độc giả.
(Chửi ta thì được, nhưng tốt nhất là nói cho bồ câu biết sai ở đâu. Tốt nhất là bình luận dưới phần đánh giá sách của ta, như vậy ta mới thấy được vấn đề nằm ở đâu.)