Hoa Ngu Năm Ấy

Chương 39. Kịch bản mới 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có lẽ lúc này cô nàng đang trốn trong căn phòng nào đó, ung dung đọc sách và vuốt ve thú cưng rồi.

"Khả Khả Tây Lý" đã rục rịch quảng bá, vị sư huynh họ Lục này quả thực rất có nghề trong những phân cảnh rơi lệ, trước mặt ký giả anh ta diễn một tràng giọng điệu bi thương kể lể về quá trình quay phim đầy gian khổ, cùng những hành vi phạm tội chấn động xảy ra ở Khả Khả Tây Lý.

Bộ phim có hệ tư tưởng vô cùng đúng đắn, cũng là tác phẩm đem về cho Lục Xuyên vô số lời ngợi khen, điểm này Lâm Nam phải công nhận, có những đề tài ngay từ khi bấm máy, nó đã xứng đáng được trân trọng.

Kỳ thi cuối kỳ khép lại, trong trường chẳng có lấy một chút không khí nghỉ hè nào, vẫn diễn ra như những ngày thường, sinh viên vẫn đông nghẹt, khác một trời một vực so với những ngôi trường đại học khác.

Công cuộc cày kịch bản vẫn tiếp tục, cứ cách vài ngày Lâm Nam lại gửi đi một hai bản kịch bản, nhân tiện hỏi thăm tình hình trên các bảng xếp hạng tiểu thuyết bán chạy, những mong tìm thấy một cái tên quen thuộc.

Tom đã giúp y lấy được quyền chuyển thể của một số tiểu thuyết.

Ở Mỹ, tiểu thuyết bán chạy là một lĩnh vực độc lập, nhưng căn cứ để quyết định xem nó có thể chuyển thể thành phim hay không dĩ nhiên lại không phụ thuộc vào mức độ phổ biến, họ tin rằng không phải cuốn tiểu thuyết ăn khách nào cũng là Harry Potter.

Khi nhìn lướt qua danh sách tiểu thuyết bán chạy do Tom gửi đến, bản quyền đều vẫn đang nằm trong tay tác giả, Lâm Nam có chút ngơ ngác: "Mộ Sắc sao?"

Tom là một con buôn, nhưng cũng là một người làm việc rất có tâm: "Loại tiểu thuyết thanh xuân lấy đề tài ma cà rồng như thế này, mỗi năm không có một trăm thì cũng có tới năm mươi cuốn, tôi thực lòng khuyên cậu không nên mua nó, Lâm thân mến à."

Sau khi xác nhận chắc chắn tên tác giả, Lâm Nam quả quyết mua, và yêu cầu thầu luôn toàn bộ series của bộ truyện này.

Vì chuyện này mà y phải mở miệng mượn tiền, từ phía Quang Tuyến. Số vốn một nửa giữ lại cho Ninh Hạo cùng chi phí duy trì hoạt động trong tài khoản công ty không được phép đụng đến, khoản tiền sản xuất còn lại của "Trở Lại Tuổi 20" đã mang đi mua bản quyền sạch bách rồi.

Quang Tuyến rất vui vẻ cho Lâm Nam mượn tiền, còn gặng hỏi xem có đủ không.

Vay tiền một lần, là mắc nợ ân tình một lần, sau này ắt phải trả.

"Đủ rồi đủ rồi." Quang Tuyến rất tò mò Lâm Nam vay tiền để làm gì, nhưng Lâm Nam nhất quyết không chịu hé răng lấy nửa lời.

"Lâm, cậu có chắc là muốn tôi mua nó giúp cậu không?"

"Chắc chắn, anh cần phải đi mua thật nhanh..."

Khi mọi chuyện đã ngã ngũ, Lâm Nam nằm phịch xuống giường ký túc xá, bật cười lớn một cách vô cùng sảng khoái.

Hai người từ phòng ký túc xá của Chu Á Văn bên cạnh còn chạy sang: "Lâm Tử, cậu không sao chứ?"

"Không sao không sao, tớ chỉ đang vui thôi, hahaha..."

Ngay chiều hôm đó, một nhóm nhỏ đã lan truyền tin đồn rằng, Lâm Nam tỏ tình thành công rồi, cả ký túc xá đã có một buổi chiều ngập tràn tiếng cười, vang vọng khắp hành lang.

Ngày hôm sau, bước chân vào trường, Lâm Nam luôn có cảm giác như mình đang bị săm soi, nhưng y cũng chẳng thèm để bụng.

Vừa hay đụng phải Hoàng Lỗi đi ngược chiều: "Ây da, vẫn chưa kịp chúc mừng hạnh phúc tân hôn của thầy."

Lão Hoàng lúc này vẫn chưa đến mức trơn tuột, từng dạy Lâm Nam vài tiết biểu diễn, nhưng rồi Lâm Nam lại chuyển sang khoa đạo diễn. Nghe đâu ông ấy mới đăng ký kết hôn cách đây hai tháng.

"Nói nhiều thế làm gì, tiền mừng đâu?"

"Cũng chẳng thấy thầy làm mâm cỗ mời em, lại còn ngửa tay đòi tiền mừng của sinh viên trong trường nữa chứ, cẩn thận em lên báo cáo thầy ngang nhiên vòi vĩnh đấy."

Lâm Nam đùa cợt.

"Thôi dẹp đi, lại còn đòi báo cáo em nữa. Thế phim mới của thầy bao giờ ra rạp vậy?"

"Đợi liên hoan phim kết thúc, thì Quốc khánh sẽ chiếu."

Hoàng Lỗi gật đầu: "Cũng biết chọn thời điểm phết đấy, sau này có vai diễn nào thì nhớ tìm tôi nhé."

"Thầy Hoàng à, sao thầy lại không biết ngại mà đi xin vai diễn từ một sinh viên thế nhỉ?"

Lâm Nam dùng cái điệu bộ bất cần đời để trêu chọc.

"Cút đi, là tôi tìm vai cho mấy anh chị khóa trên đã tốt nghiệp của cậu đấy."

Lâm Nam lập tức hiểu ý. Số lượng diễn viên có thể lăn lộn được trong giới điện ảnh không nhiều, phần lớn sinh viên học viện tốt nghiệp ra trường có thể đứng vững được ở mảng phim truyền hình thì đã là giỏi lắm rồi.

"Những ai vậy, thầy cứ nói đi, em sẽ lưu tâm." Lâm Nam hiếm khi mở miệng đồng ý.

"Hải Thanh, Hải Ba, Miêu Bồ..."

"Dừng dừng dừng, thầy chưa nói xong đâu nhỉ."

Lâm Nam vội vàng ngắt lời. Cái này thì khác gì đang đọc tên món ăn đâu, cứ trợn ngược mắt lên mà nhẩm đọc tên người.

"Sau này có cơ hội, thì em sẽ tìm họ."

Trò chuyện thêm vài câu thì Lâm Nam đi tới căn tin. Dù đang là kỳ nghỉ hè nhưng căn tin vẫn mở cửa, y cũng lười phải mò ra ngoài như hồi nghỉ hè năm ngoái.

Vừa và cơm vào miệng, trong lòng y vẫn còn đang lầm bầm chê bai Hoàng Lỗi. Thật là hết nói nổi, đi học thuộc lòng tên người cơ đấy?

"Hải Thanh, Hải Ba..."

Lâm Nam bắt chước cái giọng điệu của Hoàng Lỗi: "Hải Thanh?"

Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu Lâm Nam như có một tia chớp xẹt qua: "Ẩn Nhập Trần Yên (Khuất Lấp Trong Bụi Mờ)!"

Hồi đó lúc nằm trong bệnh viện y đã xem bộ phim này, xem bản rò rỉ trên mạng, bởi vì phim vừa ra rạp chưa được bao lâu thì đã bị gỡ xuống.

Bộ phim vô cùng chân thực. Hồi đó bố y vừa chăm sóc y vừa xem mà còn rơi cả nước mắt, ông bảo đó chính là những chuyện có thật của cái thời đại ấy.

Dự đoán đoạt giải thì chắc là không có cửa, nhưng Hải Thanh với bộ phim này thì hoàn toàn xứng đáng với một ngôi vị Ảnh hậu, hơn nữa cô ấy còn diễn không công nữa chứ.

Cư dân mạng đều bảo rằng tư bản không thể dung túng cho bộ phim đó. Lý do này thì có đấy, nhưng những lý do sâu xa hơn thì lại khó mà nói rõ được.

Lâm Nam nảy sinh một ý tưởng, và nó ngày càng mãnh liệt. Cơm còn chưa kịp ăn xong, y đã vội vàng thu dọn bát đũa rồi quay người rời khỏi căn tin.

Về đến ký túc xá, y mở máy tính lên, tạo một tệp văn bản mới.

Kịch bản: "Ẩn Nhập Trần Yên".

Suốt cả một buổi chiều, Lâm Nam cứ ngồi một mình đối diện với màn hình máy tính, lúc thì gõ phím lạch cạch, lúc thì ôm đầu suy tư. Y đang cố gắng hết sức để khôi phục lại cốt truyện trong ký ức, đồng thời làm cho nó trở nên tinh tế và sâu sắc hơn.

Phân tích tâm lý nhân vật, giải mã bối cảnh xã hội và môi trường: sự thấp hèn, nỗi khổ đau, điểm tựa, số phận...

Đây là một câu chuyện bất hạnh, nhân vật sống trong cảnh khốn cùng, và cái kết cũng bi thương. Đó chính là hiện thực.