Họa Chủ (Dịch)

Chương 47. Hợp Tác Tầng Sâu

Bành Tuấn thấy vẻ mặt của hai tỷ đệ liền triệt để thả lỏng tâm tình, cất tiếng cười to. Gã vươn tay vỗ vỗ vai Nguyễn Túc, rồi giải thích với Tần Dật:

“Chuyện này trong nội bộ Tiên Khách Cư cũng chẳng có mấy kẻ biết rõ, Tiểu Túc không nắm được thực hư cũng là điều bình thường. Mạnh bà bà vốn có đường dây quan hệ bên Hậu Đường quốc đô, có thể cung cấp lộ tuyến tiêu thụ cho đông gia... Chuyện này các ngươi tuyệt đối nhớ kỹ, đừng để lọt ra ngoài.”

Tần Dật cũng không hoài nghi độ chân thật trong lời nói của Bành Tuấn. Vừa rồi hắn nhìn thấy rất rõ ràng, lúc đứng ra bênh vực cho hai tỷ đệ, thân thể đại thúc này căng cứng như một khối thiết thạch, thậm chí còn hơi run rẩy. Hiển nhiên là gã cực kỳ kiêng dè việc đắc tội vị thiếu nữ họ Mạnh nọ.

Hẳn là có thể tính nửa phần người nhà, có thể lôi kéo.

Suy tính đã định, Tần Dật mang theo vẻ vô cùng trịnh trọng, chắp tay cúi người thi lễ với vị đại thúc này:

“Bành thúc cứ yên tâm. Vừa rồi cũng đa tạ ngài đã mở miệng tương trợ.”

“. . . . .”

Nhìn thấy nghi thức trầm ổn mà chuẩn mực này của Tần Dật, Bành Tuấn thoáng ngây người. Ngay sau đó, gã thấy buồn cười, bèn dùng sức vò vò đầu hắn, hào sảng phá lên cười:

“Tên tiểu tử nhà ngươi, bộ dạng giả ngốc lúc trước trông cũng giống phết nhỉ? Tuổi nhỏ mà ma ranh, rất có tiền đồ!”

Vừa nói.

Bành Tuấn thoáng chần chừ, bèn lên tiếng nhắc nhở:

“Còn nữa, hai tiểu gia hỏa các ngươi tốt nhất bớt dây dưa qua lại với cái nhà rặt một đám nữ nhân kia đi, đặc biệt là lão phụ Mạnh bà bà nọ. Sau này có mò được hàng lậu cứ trực tiếp tìm ta là được. Ta sẽ giúp các ngươi liên hệ với Lão Tạ ngoài sòng bạc. Có ta ở đây, lão tuyệt đối không dám hố các ngươi. Nếu không còn chuyện gì khác, ta phải về phục mệnh trước. Dù sao đông gia ban sáng cũng chỉ dặn ta lột xác con Sát Viên này thôi.”

Tần Dật gật đầu, liếc mắt nhìn khoảng sân đã trở nên trống rỗng, hỏi:

“Bành thúc, thi thể nửa thân người của thiếu nữ trong sân lúc nãy đâu rồi?”

Nghe vậy, vẻ mặt Bành Tuấn lập tức trở nên phức tạp. Gã khẽ thở dài, lắc đầu đáp:

“Ta thấy một tiểu cô nương chết thê thảm đến nhường ấy, thiết nghĩ nên cho nàng nhập thổ vi an, liền nhặt nhạnh mấy mảnh tàn thi lớn mang vào sâu trong núi đào hố chôn rồi. Vị trí nằm cách tiểu viện của các ngươi chừng hơn nửa dặm về phía Bắc.”

Tần Dật ngẫm nghĩ một thoáng rồi cũng gật đầu.

Ở cái thời thế này, cái chết vốn dĩ quá đỗi rẻ mạt. Thế nhưng đợi đến lúc rảnh rỗi, xuất phát từ phép lịch sự, hắn vẫn nên đến thắp cho vị phú gia thiếu nữ nọ hai nén nhang, coi như tỏ lòng biết ơn nàng đã rớt ra ngân lượng.

Bành Tuấn rời đi, trong viện chỉ còn lại hai tỷ đệ.

Nguyễn Túc trước tiên múc vài thùng nước từ dưới giếng lên, dội rửa qua loa vết máu tanh tưởi vương vãi khắp sân. Sau đó, nàng xoay người đi vào nhà bếp, bắt tay sắc thuốc và nấu bữa trưa cho Tần Dật.

Còn Tần Dật thì trở về phòng ngủ.

Không gian trong phòng hơi u ám, ánh sáng mờ ảo xuyên qua khe cửa và song cửa sổ hắt vào. Bầu không khí mang theo mùi ẩm mốc xen lẫn vị máu tanh nhàn nhạt. Cọc gỗ hình nón lơ lửng giữa khung cửa lúc này đã không còn đong đưa nữa, cứ thế im lìm treo ở đó, che khuất một phần ánh sáng.

Ngồi ngay ngắn cạnh chiếc bàn vuông, Tần Dật mở cuốn cổ thư đã ố vàng ra.

Trải qua lời nhắc nhở của thiếu nữ họ Mạnh, hắn có thể khẳng định chắc nịch rằng, quyển cổ thư này là một môn công pháp. Thậm chí không phải nội gia công pháp tầm thường mà có liên quan đến phương thức tu luyện của Họa Chủng.

Họa Chủng.

Chính là danh xưng miệt thị mà những kẻ tường tận nội tình ở phía Trung Nguyên gán cho loại người như Nguyễn Túc.

Đây cũng là nguyên do vì sao Tần Dật lại nói với Nhiếp Quân Việt rằng, những hài tử giống như bọn hắn còn giỏi ẩn mình hơn cả người trưởng thành.

Chỉ cần bị đám người đó phát giác, lũ hài tử bọn hắn sẽ giống như bốc hơi khỏi thế gian. Trên đường xuôi về Nam, rất nhiều hài tử do Tần Dật nhặt về đều đã biến mất theo cách này.

Đối với một vương triều đang duy trì cục diện bình ổn mà nói, sự trỗi dậy ồ ạt của những hài tử như Nguyễn Túc hầu như mang tính hủy diệt đối với nền móng thống trị của chúng.

Điều này đại diện cho sự độc quyền bằng bạo lực vốn từng được vận hành nhờ các thủ đoạn thao túng nội gia công pháp hay dược thạch gia tăng nội lực nay đã bị đập tan triệt để. Đã thế lại còn đang khuếch trương vô hạn trong tình trạng mất kiểm soát.

Tựa như việc Tần Dật căn bản không sao đo lường được, vào khoảnh khắc lão tỷ của mình chính thức trưởng thành, nhục thân kia sẽ sở hữu lực lượng khủng bố đến mức nào. Những kẻ bề trên thống trị kia gọi bọn hắn là 'Họa Chủng', thiết nghĩ cũng khá sát với thực tế.

Nhưng theo suy tính thôi diễn của Tần Dật, đây hẳn chỉ là một giai đoạn nằm trong dòng chảy của thời đại.

Sự giáng thế của Họa Chủng là điều không thể dự đoán, cũng chẳng thể ngăn cản. Bọn hắn lại là những kẻ trực tiếp nắm giữ bạo lực. Vương triều căn bản không có cách nào tiến hành bài xích một cách hệ thống từ trên xuống dưới, hệt như việc đè bẹp những tư tưởng vừa mới nhen nhóm.