Mỗi bận đưa cho Nguyễn Túc luyện tập, nàng đều tu luyện đến mức hộc máu ròng ròng. Lâu dần, Tần Dật cũng chẳng dám để nàng tiếp tục nữa. Thà phó mặc vũ lực cho thân thể tự động bành trướng, còn hơn là cứ nhắm mắt lao vào những thử nghiệm đầy rủi ro.
Vạn nhất có ngày Nguyễn Túc tu luyện đến chết thật, ngay ngày hôm đó hắn sẽ phải trốn vào rừng sâu làm dã nhân mất. Nhưng thời cuộc nay đã đổi khác, hoàn toàn có thể cân nhắc lại kế hoạch này thêm một lần nữa.
Nghĩ tới đây, Tần Dật thoáng trầm ngâm, vì phòng hờ bất trắc nên dặn dò thêm một câu:
"Chút nữa trở về đệ sẽ thảo một bức 'thư'. Nếu lão đông gia còn viện cớ chối từ, tỷ cứ cầm nó đi trao đổi. Lão hẳn sẽ giao cho tỷ một bản công pháp bí tịch hoàn chỉnh."
...
...
...
Vầng thái dương treo lơ lửng giữa trời, giờ ngọ đã tới.
Khi hai tỷ đệ dẫm lên thảm lá khô trở về khu vực tiểu viện, một cỗ xe ngựa đã đỗ sẵn ven con đường núi dẫn vào. Xuyên qua tiếng bước chân xào xạc đạp lên ngọn cỏ dại trước cổng viện, bên trong đã có ba người đứng đợi họ từ bao giờ.
Trước cửa, Nguyễn Túc đặt Tần Dật xuống đất.
Mạnh Bội Cửu vận nhu y màu lục nhạt, đang vắt chéo chân ngồi trên xích đu dưới gốc hòe già. Khuỷu tay nàng chống lên đầu gối, chán nản chống cằm ngẩn ngơ.
Đứng kế bên nàng là một phụ nhân dáng dấp thấp bé, nước da đen sạm. Có lẽ kẻ này chính là Mạnh Thất.
Thấy tỷ đệ hai người bước vào, Mạnh Bội Cửu uể oải đứng dậy, vươn vai khoe thân hình yểu điệu, liếc trắng mắt oán thán:
"A, cuối cùng cũng về rồi. Hai người chẳng biết vị đại thúc này cứng nhắc thế nào đâu. Đã bảo y là ta đến thu hàng, y cứ một mực bắt phải đợi chủ hàng về. Biết trước thế này, nãy ta đã tiện đường chở hai người về cùng luôn cho xong."
Vừa nói, nàng vừa đảo mắt, lườm về phía góc viện bên kia, bực dọc hỏi:
"Này đại thúc, giờ đã cho ta định giá được chưa!"
Bành Tuấn nhận lệnh ở lại canh chừng tiểu viện từ sáng sớm, lúc này vẫn đứng sừng sững cạnh giếng nước. Hai cỗ thi thể Sát Viên đã bị mổ xẻ cùng đống binh khí Nguyễn Túc thu dọn đêm qua, tất thảy đều được xếp đặt ngay ngắn sau lưng gã.
Gã chẳng buồn chấp nhặt thái độ của đối phương, chất giọng thô kệch thậm chí còn pha lẫn tiếng cười:
"Mạnh cô nương, ta cũng chỉ là làm việc theo quy củ."
Nhân lúc hai người lời qua tiếng lại, Tần Dật theo thói quen đảo mắt một vòng khắp sân. Hắn phát hiện vết máu vương vãi đã được dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa còn có vài cái bẫy rập đã bị kích hoạt.
Bành Tuấn bắt gặp ánh mắt Tần Dật, bèn nở nụ cười chất phác:
"Lấy xong vật liệu trên người Sát Viên, thấy nhàn rỗi nên ta tiện tay thu dọn sơ qua giúp hai tiểu gia hỏa các ngươi."
"Mấy cái bẫy rập này..."
"Do Mạnh cô nương dẫm phải đấy." Vẻ mặt Bành Tuấn lộ rõ sự cạn lời: "Nàng ta cứ một mực nằng nặc đòi ra chơi xích đu cho bằng được."
“. . . . .”
Tần Dật hơi kinh ngạc ngoái nhìn. Gió thu mơn man thổi tung tà nhu y màu lục nhạt của Mạnh Bội Cửu. Y phục trên người nàng sạch sẽ dị thường, chẳng mảy may lộn xộn, hoàn toàn y hệt lúc mới rời khỏi Mạnh Ký y phường.
"Tiểu đệ đệ, nhà đệ bày biện lắm thứ nguy hiểm thế này làm gì, tỷ tỷ suýt chút nữa bỏ mạng rồi đây này."
Tiếp lời Bành Tuấn, thanh âm lanh lảnh của Mạnh Bội Cửu cất lên, xen lẫn ý oán thán. Nàng hơi đưa tay về phía người bên cạnh, phụ nhân da đen lập tức đặt ba mũi vũ tiễn vào lòng bàn tay nàng. Mạnh Bội Cửu giơ lên trước mặt, chằm chằm nhìn chóp mũi tên bằng sắt đang ánh lên luồng sáng lam nhạt. Sau đó nàng tiến đến gần, xoa đầu Tần Dật, nhét trả lại mấy mũi vũ tiễn cho hắn:
"Chậc chậc, còn tẩm độc nữa cơ đấy... Lại đây, trả lại cho đệ, tiểu đệ đệ."
Chuyện săn yêu họa ở Niệm Từ sơn vốn không hề hiếm thấy.
Yêu họa tuy hung tàn, nhưng trên người lại mang theo không ít bảo bối. Rất nhiều loại tạng phủ có thể dùng làm thuốc trị bệnh thì không cần bàn đến, một số bộ phận còn có thể trực tiếp làm vũ khí. Tệ nhất là đem bán thẳng cho cửa hàng thịt, cũng sẽ thu được một khoản tiền không nhỏ.
Thêm vào đó, Tiên Khách Cư vì muốn bảo vệ sự yên bình cho các trấn huyện xung quanh nên thường xuyên mượn danh nghĩa Trấn Át Sứ để phát tiền trợ cấp săn yêu.
Lâu dần, quanh vùng Niệm Từ sơn tự nhiên khai sinh ra rất nhiều hiệp đoàn và kiếm đội lấy nghề này mưu sinh. Vì thế, Mạnh Ký y phường cũng thường xuyên thu mua được những món hàng như thi thể yêu họa.
Xác chết Sát Viên xuất hiện ở Hoàng Trúc trấn lại không nhiều. Loại yêu họa này có linh trí rất cao. Trừ phi đói đến mức đánh mất lý trí, bằng không chúng sẽ chẳng chủ động trêu chọc các hiệp đoàn hoạt động trong núi. Ngược lại, những hiệp đoàn, kiếm đội đi săn bình thường khi phát hiện loại súc sinh có linh trí này giữa rừng sâu cũng thường đi đường vòng mà tránh.
Xem như là một vật hiếm lạ.
Nhưng tiếc thay, xác chết yêu họa lại chẳng tuân theo quy luật "vật dĩ hi vi quý". Sát Viên từ trên xuống dưới, cũng chỉ có hai khúc xương tay cùng gân chân là có chút giá trị.
Dù vậy, thận của Sát Viên tựa hồ cũng có thể nhập dược bổ thận. Hơn nữa, cũng có một vài kẻ mang sở thích quỷ dị, đặc biệt hứng thú với việc thu thập các loại yêu tiên.