Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Biên thùy Cổ Thục, Hoàng Trúc trấn.
Khi ý thức của Tần Dật một lần nữa tỉnh lại, áp vào má hắn là cảm giác băng giá của nền đất được ép cứng, cùng với tiếng trò chuyện mơ hồ vọng lại từ phía xa.
“...Mẹ kiếp, chẳng hiểu sao đại ca cứ nhất quyết nhận cái phi vụ này. Giết một tiểu nha đầu thôi mà kéo đến đông người thế này! Thật con mẹ nó vô vị.”
“Nghe đại ca nói tiểu nha đầu đó lợi hại lắm.”
“Lợi hại đến đâu cũng chỉ là một tiểu hài, còn có thể lật trời được chắc?”
“Thế thì ta không rõ.”
Nhìn theo hướng âm thanh phát ra, tầm mắt mờ mịt của Tần Dật dần trở nên rõ ràng. Hắn thấy đó là một nam một nữ.
Ánh lửa hắt hiu lay động. Hai kẻ kia đang ngồi quanh một chiếc bàn vuông gãy chân được kê tạm bằng đá, tay chơi bài cửu. Trên bàn vương vãi không ít vụn bạc, bên cạnh còn dựng hai thanh phác đao.
Nam nhân vóc dáng vạm vỡ, mặt chằng chịt sẹo, mặc một bộ y phục vải bố thô ráp.
Nữ nhân để tóc ngắn, mặc trang phục gọn gàng ôm sát. Nhìn qua có thể loáng thoáng nhận thấy cơ bắp ẩn dưới lớp y sam, nhưng vì ả đang quay lưng về phía góc phòng nên không nhìn rõ diện mạo.
Ánh mắt Tần Dật dừng lại một thoáng, sau đó chuyển sang quan sát khung cảnh xung quanh.
Căn phòng không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa ghép lại từ những tấm gỗ thô rồi đóng đinh giữ chặt. Trên bức tường đất khảm vài chiếc vòng sắt cắm đuốc tẩm mỡ bò, ngọn lửa cháy xiêu vẹo, kéo đường nét của cả căn phòng hiện ra từ trong bóng tối u ám.
Nhìn chằm chằm vào kết cấu rường cột gỗ chống đỡ trong phòng vài nhịp thở, Tần Dật ước chừng phán đoán ra nơi này hẳn là một căn mật thất dưới lòng đất.
Bị bắt cóc rồi...
Tần Dật thầm nghĩ, trong lòng lại chẳng hề có chút dao động cảm xúc nào.
Sau khi xuyên không tới đây, chứng bệnh về não tương tự như Alzheimer ở kiếp trước vẫn luôn bám lấy cỗ thân thể này. Phần lớn thời gian hắn đều chìm trong trạng thái hỗn độn vô thức, thi thoảng mới bất chợt tỉnh táo được một ngày như thế này.
Sống mãi rồi cũng quen, hắn đã thích nghi với kiểu cuộc sống vừa mở mắt ra là có thể đột tử bất cứ lúc nào.
Ánh mắt đảo quanh, hắn phát hiện trong căn mật thất này ngoài hai tên thổ phỉ ra còn có một thiếu nữ. Nàng ước chừng lớn hơn hắn một chút, tay chân cũng bị trói giật cánh khuỷu, nằm ở một góc khác, tựa hồ đã ngủ say.
Không quen biết.
Nhưng xem chừng là tiểu thư nhà giàu nào đó bị bắt cóc tới đây.
Bộ y phục màu vàng nhạt trên người nàng tuy lấm lem bùn đất, nhưng vẫn không che giấu được chất liệu xa xỉ quý giá.
Đôi nam nữ kia không hề để mắt đến bọn họ. Hai kẻ đó vừa đánh bài vừa bàn tán chuyện đời.
Gã hán tử mặt sẹo rõ ràng là kẻ nóng nảy, ngồi trên ghế nhấp nhổm rung chân liên hồi:
“Tam Nương, xong phi vụ này chúng ta thật sự phải vào núi sao? Nghe nói dạo này trong núi không được yên ổn, băng của Lý lão đại và Chu lão đại tiến vào đó rồi chẳng thấy ai trở ra nữa.”
Nữ nhân tóc ngắn liếc gã một cái, mất kiên nhẫn đáp:
“Vừa chê nhàm chán, lại vừa sợ nguy hiểm. Sao ngươi lắm chuyện như phụ nhân thế?”
“Đánh rắm mẹ ngươi!”
Tráng hán mặt sẹo bị mỉa mai liền có chút tức tối đỏ mặt: “Lão tử là lo con đại trùng kia! Lần trước lên núi ngươi không đi, ta đứng xa nhìn thoáng qua, thứ đó ăn thịt người nhiều đến mức sắp thành tinh thành Sơn Quân luôn rồi!”
“Ha ha.”
Nữ nhân tóc ngắn cười nhạt không rõ ý, ung dung thong thả lật bài cửu trong tay ra. Đầu ngón tay ả gõ nhẹ lên từng quân bài, giọng điệu mang theo sự đắc ý không nhanh không chậm:
“Bài Tôn, ta lại thắng rồi.”
Tráng hán mặt sẹo nhìn thế bài của đối phương, đống thịt ngang trên mặt run lên. Gã vung tay đập mạnh xuống bàn vuông, phát ra một tiếng vang rền trầm đục khiến viên đá kê dưới chân bàn suýt nữa trượt ra. Gã chỉ thẳng vào mặt ả mắng:
“Mẹ nó chứ, ba ván bài thì hai ván Thiên Cương, một ván Tôn! Đồ chó má, nếu không phải ngươi giở trò bịp bợm với lão tử thì ta mang họ ngươi!”
Nữ nhân tóc ngắn vẫn cười hề hề chẳng hề tức giận, đôi mắt híp lại cong thành hai đường chỉ:
“Nữ nhân mà, một tháng tổng phải có mấy ngày vận đỏ chứ. Đưa tiền đây.”
“Cút đi! Chơi gian lận còn đòi tiền, trả lại tiền vốn cho lão tử!”
Tráng hán mặt sẹo vừa nói vừa vươn bàn tay thô ráp to như quạt mo ra, thô bạo vơ vét đống vụn bạc trên bàn.
“Bỏ xuống.”
Giọng nói của nữ nhân tóc ngắn chợt lạnh đi, mang theo sự trầm đục âm u chẳng kém gì tráng hán. Những nếp nhăn cười cợt trên mặt ả lập tức biến mất, thay vào đó là luồng sát khí lạnh thấu xương.
Tráng hán mặt sẹo ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia hung hãn, chẳng nhường nhịn chút nào. Năm ngón tay gã đã chạm vào chuôi phác đao bên cạnh, mở miệng chửi:
“Lão tử cứ lấy đấy...”
Lời còn chưa dứt, gã đã thấy nữ nhân tóc ngắn cầm lên một chiếc nỏ tay. Mũi tên nỏ chĩa thẳng vào gã, phản chiếu ánh lửa lóe lên tia sáng lạnh lẽo:
“Bỏ xuống!”
“. . . . .”
Đôi mắt đang đỏ ngầu của tráng hán mặt sẹo lập tức trong veo trở lại.
Im lặng vài nhịp thở, gã nặn ra một nụ cười:
“Ha... Không phải... Đùa chút thôi mà, huynh đệ mấy năm rồi, không đến mức... thật sự không đến mức đó đâu.”