Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 5. Trên Đời Thật Sự Có Người Lợi Hại Như Vậy Sao?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không thể nào. Chuyện này cô rất ít khi kể với ai, dù sao cũng là chuyện hồi bé, người cùng phòng với cô còn chẳng chắc đã để ý đến vết sẹo mờ trên chân kia.
"Anh... Sao anh biết được?"
Vu Tuấn chỉ cười không đáp, rồi lại nói tiếp: "Cô là người miền Bắc nhỉ? Tết năm mười hai tuổi, cô suýt bị ngộ độc khí ga phải không?"
"Đúng đúng đúng!" Ngô Vũ thấy hắn lại nói đúng, mắt cũng sáng lên: "Không phải suýt nữa đâu, là bị ngộ độc thật đấy, may mà mẹ tôi phát hiện sớm, đưa đi bệnh viện kịp thời, không thì chẳng còn tôi ở đây nữa."
"Học kỳ năm lớp 10, cô thi cuối kỳ bị hỏng, trốn trong phòng khóc một ngày, mẹ cô phải mời giáo viên chủ nhiệm đến nhà để làm tư tưởng cho cô."
"Vâng ạ!" Ngô Vũ liên tục gật đầu: "Bây giờ nghĩ lại mới thấy lúc đó ngu thật."
"Lúc mười bảy tuổi..."
...

Trí nhớ của người bình thường có hạn, chẳng thể nhớ rõ ràng mọi chuyện đã từng xảy ra. Những tình huống Vu Tuấn chọn lựa đều là những sự kiện tương đối lớn, có ấn tượng sâu sắc trong đời Ngô Vũ.
Theo từng lời hắn chậm rãi thốt ra, trong lòng Ngô Vũ càng ngày càng kinh ngạc.
Quá chuẩn!
Mỗi chuyện đều là những gì cô khắc cốt ghi tâm, có những việc ngay cả bố mẹ cô cũng không biết.
Vậy mà chỉ nhìn bói, hắn có thể thuận miệng nói ra như thế... thật không thể tin được!
Trên đời thực sự có người lợi hại như vậy sao?
"Anh... anh thực sự rất lợi hại!"
"Đương nhiên rồi." Vu Tuấn cười: "Tôi vốn là dân chuyên nghiệp mà."
"Vậy anh có thể xem giúp tôi tương lai sau này được không ạ?"
Vừa nãy Vu Tuấn mới chỉ nói về quá khứ của cô, và mỗi lời đều rất chuẩn. Nhưng so với những ký ức cũ, ai cũng muốn biết vận mệnh tương lai hơn.
"Tôi chỉ xem được tương lai 7 ngày sắp tới thôi."
"Chỉ 7 ngày thôi ạ?" Ngô Vũ thắc mắc: "Sao lại thế?"
"Chị đẹp à, chị tưởng xem bói dễ lắm chắc? Có thể xem được tương lai 7 ngày đã là rất không dễ dàng rồi."
Ngô Vũ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng phải. Vậy 7 ngày tới của tôi thế nào?"
"Bản thân cô thì vẫn bình thường, không có chuyện gì lớn, nhưng..." Vu Tuấn chau mày: "Cô đang đợi một người bạn tên Dương Bình phải không? Hôm nay cô ấy sẽ gặp rắc rối lớn đấy."
Mắt Ngô Vũ càng mở to hơn. Không ngờ... hắn còn biết cô đang đợi ai. Cô định hỏi thêm thì bạn cô là Dương Bình cùng một nam sinh đã đến.
Dương Bình để tóc ngắn, dáng người cao ráo cân đối, làn da trắng mịn như băng tuyết, ăn mặc cực kỳ bạo dạn, mấy mảnh vải từ trên xuống dưới cộng lại chắc chẳng tới 66 cm, chỗ nào có thể lộ đều lộ hết ra ngoài.
Đây đúng là "vật họp theo loài" trong truyền thuyết: bạn của gái xinh thì cũng là gái xinh.
Còn về anh chàng nam sinh kia, Vu Tuấn tự động che chắn anh ta khỏi tầm mắt rồi dùng Thiên Cơ Nhãn lên Dương Bình.
Ù ù...
Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu vàng hiện ra.

Tính danh: Dương Bình.
Giới tính: Nữ.
Tên dân tộc: dân tộc Hán – Hoa Hạ.
Thời gian sinh: 9 giờ 31 phút, ngày mùng 8 tháng 6 năm 1993.
Ghi chú: Hôm nay sẽ bị thương nặng.

Vu Tuấn nhìn kỹ tình huống hôm nay của cô ta. Đại khái là vào khoảng giữa trưa, trời bỗng nhiên mưa to, cô ta vội vã xuống núi, cuối cùng ngã từ một bậc thềm xuống bụi cỏ ven đường.
Tuy chỉ cao hơn một mét, lẽ ra chẳng sao, nhưng ai ngờ trong bụi cỏ lại có một cái cọc, đâm thẳng vào đùi cô ta, máu chảy ồ ạt.
Cái đùi đẹp như vậy, sau này sẽ để lại vết sẹo xấu xí, nghĩ thôi đã thấy tiếc.
Thấy Vu Tuấn cứ nhìn chằm chằm vào đùi mình, đôi lông mày thanh tú của Dương Bình lập tức nhíu lại: "Nhìn gì thế?"
Vu Tuấn cười ha hả: "Chị đẹp, tôi đang xem hôm nay cô sẽ gặp họa đấy!"
"Bệnh thần kinh! Có anh mới gặp họa ấy!"
Anh chàng nam sinh đi cùng Dương Bình cũng cau mày, sắc mặt không vui: "Anh nói bậy bạ gì thế?"
"Không phải nói bậy đâu, hôm nay cô ấy thực sự có họa."
Dù là ai vừa xuất hiện đã bị người ta phán rằng mình sắp gặp họa thì tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì.
Dương Bình định nổi khùng thì bị Ngô Vũ ngăn lại: "Bình Bình, cậu nghe tôi đã."
Ngô Vũ kể tóm tắt lại mọi chuyện vừa rồi. Nghe xong, Dương Bình và anh chàng kia càng cau mày hơn, rõ ràng là không tin.
Nói đùa sao, trên đời này làm gì có ai lợi hại như vậy?
"Theo tôi, cậu bị hắn tẩy não rồi!" Anh chàng nam sinh cười nói: "Cậu nghĩ mà xem, nếu hắn lợi hại thật, sao phải ngồi xe lăn? Sao phải ở đây xem bói? Chắc đã bay cao bay xa từ lâu rồi."
Ngô Vũ thấy hai người kia không tin, bèn thuận miệng nói: "Thì các cậu thử đi, chẳng phải sẽ biết ngay sao?"
"Tớ không có thời gian rảnh đâu." Dương Bình hất đầu: "Đi thôi!"