Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 29. Đến, Đi Với Tôi Làm Một Số Xét Nghiệm.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mãi cho đến khi Lâm Tuyết gọi điện tới, tiếng chuông điện thoại mới đánh thức được hắn dậy.
Lúc vào lại bệnh viện, bác sĩ Hồ đã chờ sẵn.
"Đến, đi với tôi làm một số xét nghiệm."
"Số xét nghiệm" đó thực ra là làm tất cả các loại xét nghiệm có thể làm được trong bệnh viện, kể cả chụp cộng hưởng từ.

Và bác sĩ Hồ đi cùng với hắn toàn bộ hành trình, cứ như sợ hắn sẽ chạy mất.
Vu Tuấn có ngốc cũng biết, ông ta muốn nghiên cứu hắn triệt để.
"Hệ thống, ông ta cứ kiểm tra cơ thể ta như thế, có sao không ạ?"
[Ký chủ yên tâm. Cơ thể ngươi bây giờ chỉ hơn người bình thường một chút xíu, miễn là ngươi không phô trương sức mạnh của mình là được.]
Nghe đến đây, Vu Tuấn mới yên tâm. Hắn còn chẳng muốn bị người ta kéo đi cắt miếng đâu.
Nhưng cuối cùng, khi đến quầy lấy máu và cô y tá rút của hắn mười ống máu mà vẫn chưa có ý định dừng lại, hắn đã kiên quyết bỏ chạy.
Đệt, không thể chơi kiểu này được. Mình là bệnh nhân vừa mới hồi phục, cứ quất thế này thì lại phải nằm viện mất!
Thế là hắn nói với bác sĩ Hồ: "Làm thủ tục xuất viện cho tôi ngay."
"Cái này...”

Bác sĩ Hồ tỏ vẻ khó xử, mãi không chịu đồng ý.
Vu Tuấn thì quyết tâm phải đi. Nếu không phải nghĩ bên đội cảnh sát giao thông cần thủ tục, sợ sau này lại gây phiền phức thì hôm nay hắn đã chẳng đến.
"Kể cả khi ông không đồng ý thì hôm nay tôi cũng phải đi. Ông liệu mà xử lý."
Cuối cùng bác sĩ Hồ đành bất đắc dĩ làm thủ tục xuất viện cho hắn, nhưng cả quá trình cứ mang theo vẻ mặt tiếc nuối như vừa bị cắt mất một miếng thịt.
"Trong tài khoản của cậu vẫn còn ít tiền, có muốn kê cho cậu chút thực phẩm chức năng không?"
Còn dư tiền ư?
Vu Tuấn cũng chẳng biết tài xế gây tai nạn đã đưa bao nhiêu tiền, nhưng hắn chẳng định lấy. Nếu hai chân thực sự hỏng thì để anh ta bồi thường một ít cũng được. Nhưng giờ hắn đã khỏi, đã hồi phục hoàn toàn, cũng chẳng cần phải cống hiến cho bệnh viện.
Chẳng qua hắn đã xuất viện rồi, theo lý thì cũng nên báo cho tài xế gây tai nạn một tiếng. Thế là hắn bấm số của tài xế ấy. Gọi mấy lần mới có người nhấc máy, nhưng nghe giọng người ở đầu dây bên kia là phụ nữ.
"Tìm ai?"
"Tôi tìm Hồ Minh Cường, tôi là...”

"Không có nhà."
Chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã cúp máy.

Gọi lại thì báo không nằm trong vùng phủ sóng.
Thực ra hắn cũng hơi bực với người tài xế gây tai nạn này.
Hắn nằm viện hơn một tháng, đối phương chẳng đến thăm lần nào, giờ xuất viện cũng chẳng chịu ló mặt.
Nghĩ kỹ lại chợt thấy thế mới hợp lý.
Với tình trạng của hắn lúc đầu, đừng nói là mười vạn, dù bỏ ra gấp đôi cũng chẳng đủ.
Dù theo lý thì công ty bảo hiểm sẽ chi trả, nhưng thực tế nếu tài xế gây tai nạn phải trả tiền viện phí thì dù thế nào đối phương cũng mất một khoản.
Nhà người ta không ló mặt, không bắt máy, chắc cũng vì không muốn tiếp tục tốn tiền.
Thôi được rồi, mấy chuyện này hắn cũng chẳng muốn dây dưa, cứ để tài xế, cảnh sát giao thông và bảo hiểm tự xử lý với nhau.
Còn chuyện bồi thường, hắn thấy cũng chẳng cần thiết.

Mà có nhận cũng chẳng được bao nhiêu, làm gì phải mất thời gian vào đó, vẫn nên nhanh chóng đi bày quầy xem bói, đó mới là việc chính.

...

“Người xưa gặp thu đều buồn vì cảnh vắng,

Riêng ta xuân còn chẳng bằng thu.”
Núi Vọng Tử vào dịp Trung thu, rừng tùng xanh ngắt như mực, nhưng mang theo hơi lạnh của gió thu, thổi bay những lá tùng mỏng manh, rải xuống bụi cỏ và những đóa cúc dại đang rộ nở.
Mấy ngày nay thời tiết đẹp, cuối thu vạn dặm, lại gặp kỳ nghỉ lễ Quốc khánh và Trung thu, đúng là thời điểm du lịch lý tưởng.
Vì thế du khách trên núi Vọng Tử gần như nối liền không ngớt.
Từ khi tạm biệt xe lăn, Vu Tuấn đã sắm sửa lại một số dụng cụ: bàn gấp, ghế bãi biển, dù che, ấm đun nước... đầy đủ mọi thứ.
Theo suy đoán của hắn, hắn sẽ còn làm thầy bói ở đây một thời gian dài nữa, nên trang bị phải thoải mái nhất có thể.
Từ lần đoán trúng vụ vợ Hoàng Trình sinh non và khó sinh, danh tiếng của hắn đã lan truyền trong phạm vi nhỏ. Mấy ngày nay, người nghe danh đã đến tìm không ít.
Hiệu quả đương nhiên là không thể chê.

Và những người được xem đều hoàn toàn bị chinh phục.

Trong lúc nhất thời, qua bạn bè, mạng xã hội, trà dư tửu hậu, mọi người đều tự nhiên nhắc đến tên thầy bói này.
Nếu không phải giá một trăm tệ một lần xem là hơi đắt, đoán chừng Vu Tuấn chỉ xem bói thôi cũng đã bận đến không kịp thở.
Người đến xem bói khá đông, mỗi ngày cũng phải mười mấy người, nhưng số người chịu mua bùa Bình An lại chẳng có bao nhiêu.
Ba nghìn tệ vốn là một khoản tiền không nhỏ với người bình thường, không thể dễ dàng chi cho một thứ không rõ công hiệu. Hơn nữa mọi người thường nghĩ, xã hội bây giờ thái bình, cuộc sống tốt đẹp thế này, đâu có nhiều tai họa?
Dù có thì xác suất bản thân gặp phải cũng cực kỳ nhỏ.

Có tiền đấy chẳng bằng ăn một bữa ngon, mua bảo hiểm còn đáng tin hơn mua bùa Bình An.
Mấy ngày nghỉ, số người xem bội lên đến hơn trăm, nhưng bùa Bình An chỉ bán được bảy tấm, mà về cơ bản những người mua đều là khách hàng cũ.