Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không ngờ một người còn trẻ như vậy đã đạt đến cảnh giới này.
Đám nhân viên trong cửa hàng có chút ngỡ ngàng vừa phục hồi lại tinh thần, ai nấy đều thắc mắc trong lòng: “Rốt cuộc người này là ai mà ông chủ vừa tặng điện thoại lại vừa tặng tiền, người ta còn chẳng thèm nhận?”
Mã Yến càng tò mò hơn, hỏi: "Ông chủ, vị đại sư này là lai lịch thế nào ạ?"
Hoàng Trình đương nhiên là chẳng thèm trả lời bà ta. Người phụ nữ khéo léo tài giỏi mà anh ta từng coi là tâm phúc này, giờ đã khiến anh ta thất vọng tột cùng.
Thấy sắc mặt ông chủ không tốt, Mã Yến cũng biết điều mà im miệng. Nhưng bà ta chỉ nghĩ rằng Hoàng Trình tức giận vì bà ta đã mạo phạm Vu Tuấn trước đó.
Chuyện này cũng chẳng sao. Bà ta đâu có cố ý? Với tầm quan trọng của bà ta đối với Hoàng Trình, nhiều nhất cũng chỉ bị mắng vài câu thôi.
Mã Yến đang nghĩ như thế thì nghe Hoàng Trình nói: "Cô đi đi."
Mã Yến hơi ngỡ ngàng, chẳng hiểu ý ông chủ muốn nói gì.
"Không hiểu à? Vậy tôi nói rõ hơn. Mã Yến, cô đã bị đuổi việc."
"Hả?" Câu nói này còn chấn động hơn tiếng sét giữa trời quang, khiến tất cả nhân viên trong cửa hàng đều sững người.
Thế này là thế nào?
Chẳng lẽ chỉ vì Mã Yến mạo phạm vị đại sư lúc nãy mà giờ bà ta bị đuổi việc?
Ông chủ hôm nay bị chó cắn hay bị bệnh dại rồi?
"Tại sao?"
"Tại sao? Trong lòng cô chẳng lẽ không hiểu?" Giọng nói của Hoàng Trình bỗng cao lên, khí thế mạnh mẽ lan tỏa khắp cửa hàng, mọi người đều im bặt: "Tưởng Vân Phương!"
Một cô nhân viên giật thót mình, chẳng biết ông chủ bỗng dưng gọi tên mình làm gì.
"Dạ, ông chủ, có chuyện gì thế ạ?"
"Cô nói đi, từ năm ngoái đến nay, cô cùng Mã Yến cấu kết, bán cao khai thấp, làm hóa đơn giả, đến cùng là đã moi của tôi bao nhiêu tiền rồi?"
Tưởng Vân Phương nghe xong, trên mặt cắt không còn một giọt máu: "Ông chủ...tôi … tôi không có...”
Thấy cô ta bối rối, ánh mắt né tránh mình, đáy lòng Hoàng Trình quặn thắt. Lúc nãy anh ta vẫn còn ôm một chút hy vọng mong manh rằng Vu Tuấn đã nói sai.
Nhưng nhìn tình hình này, chắc hẳn tất cả đều là sự thật.
Điều đó có nghĩa là trong tổng số mười chín nhân viên của cửa hàng, chỉ có mỗi Hà Dĩnh là chưa phản bội anh ta.
Người làm chủ như anh ta, thực sự quá thất bại!
Thực ra Hoàng Trình làm ăn nhiều năm cũng hiểu đạo lý "nước quá trong ắt không có cá". Người bình thường bên dưới hơi vớt chút tiền nhỏ, một tháng lấy đi chừng tám trăm tệ hay một nghìn tệ, coi như kích thích tinh thần làm việc của bọn họ, anh ta cũng nhắm mắt làm ngơ. Nhưng vụ việc lớn đến mức này, cả cửa hàng từ trên xuống dưới đều thông đồng làm vậy, còn làm giả cả hóa đơn thì bất kỳ ông chủ nào cũng không thể chịu nổi.
Hoàng Trình cố kìm nén lửa giận trong lòng, đưa mắt nhìn sang người tiếp theo: "Chu Nhã Đình! Cô cùng với Mã Yến đã moi của tôi bao nhiêu tiền?"
"Phùng Lệ Lệ! Tấm Thiến! Lưu Tiểu Vũ!”
Giọng nói của anh ta càng lúc càng lớn, gần như đã rung động cả mấy tấm kính cửa hàng.
Ngoại trừ Hà Dĩnh, tất cả mọi người đều bị anh ta điểm danh: "Các cô nói đi, tại sao lại làm như vậy? Tôi đã đối xử tệ với các cô à? Tôi đã hà khắc với các cô à? Tại sao các cô lại coi tôi như thằng ngốc?"
Tất cả đám nhân viên trong cửa hàng đều mặt xám như tro, tim đập thình thịch.
Lúc đầu bọn họ còn tưởng chuyện này tuyệt đối là “thiên y vô phùng” kín không một kẽ hở, nhưng giờ ông chủ đã biết, vậy mọi người sẽ phải đối mặt với hình phạt gì?
Nếu ông chủ báo công an, biết đâu cả đám còn phải vào tù!
"Ông chủ, tôi không biết anh nghe được những tin đồn này từ đâu." Hiện trường chỉ có Mã Yến là còn tương đối trấn định. Bà ta đã sớm nghĩ đến sẽ có ngày này, nên luôn chuẩn bị sẵn sàng tâm lý: "Anh nói chúng tôi ăn trộm tiền thì cũng cần phải có bằng chứng."
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người cứ như ăn được một viên thuốc an thần.
Đúng vậy, những việc bọn họ làm đều được xử lý rất kỹ, chắc chắn không để lại cái đuôi.
Không có bằng chứng, dù là ông chủ cũng không thể tùy tiện kết tội bọn họ được.
"Không sai, tôi đúng là không có bằng chứng." Hoàng Trình lạnh giọng nói: "Nhưng để cho các cô rõ ràng mà ra đi, tôi sẽ nói cho cô biết. Cô vừa hỏi vị đại sư lúc nãy là ai đúng không? Cậu ấy có thể tính được từ ngày cô sinh ra cho đến bây giờ, rõ ràng từng li từng tí! Các cô đứng ở trước mặt cậu ấy – không, bất kỳ ai đứng ở trước mặt cậu ấy – cũng đừng hòng giấu giếm được bất cứ điều gì!"
Cái gì?
Xem bói?
Xem bói có thể tính ra những chuyện này ư?
Mọi người không khỏi mở to mắt, cảm thấy những lời này thật hoang đường.
Ông chủ chỉ vì mấy lời của một tên thầy bói mà không cần điều tra, lại muốn trực tiếp đuổi việc một quản lý?
Thế này cũng quá nực cười rồi!
Biết mọi người đang nghĩ gì, Hoàng Trình lại tiếp tục nói: "Tôi biết các cô không phục, thậm chí còn thấy tôi độc đoán. Nhưng có làm những chuyện này hay không, trong lòng các cô rõ hơn tôi. Hơn nữa...”
Giọng nói của Hoàng Trình càng trở nên nghiêm khắc hơn, anh ta cứ một mực nhìn chằm chằm vào Mã Yến: "Hơn nữa đây là cửa hàng của tôi. Tôi muốn đuổi việc ai thì đuổi việc người đó, cần gì bằng chứng?"
"Anh...”
"Cút!"
Sắc mặt Mã Yến thay đổi đến mấy lần, cuối cùng đã chọn quay người bỏ đi.
Đừng thấy bà ta vừa rồi cứng miệng như thế, thực ra đã sớm muốn Hoàng Trình đuổi mình đi rồi. Như thế có nghĩa là Hoàng Trình không định truy cứu bà ta.
Chứ nếu thực sự làm lớn chuyện này lên, cũng chẳng có chút lợi lộc gì với bà ta cả.
Hoàng Trình lặng lẽ quét mắt qua các nhân viên, cuối cùng dừng lại trên mặt Hà Dĩnh.
"Hà Dĩnh!"
"Dạ! Em đây ạ!"
Hà Dĩnh giật mình run giọng. Cô ấy chưa bao giờ thấy ông chủ ở trong trạng thái này, cũng chẳng biết lúc này anh ta gọi cô làm gì, trong lòng cứ bồn chồn lo lắng.
"Đại sư vừa nói với tôi, cô rất tốt, không thông đồng với họ, là người đáng tin cậy. Vì thế từ giờ trở đi, cô lên làm quản lý."
"Dạ?"
Đại sư nói?
Hà Dĩnh tưởng mình nghe nhầm.
Cái người thoạt trông có vẻ xấu xa nhưng nói chuyện lại rất thú vị lúc nãy, thế mà lại khiến ông chủ tin tưởng đến vậy? Còn để ông chủ đề bạt mình lên làm quản lý?
Thật sự quá may mắn.
Ngay cả khi nằm mơ cô ấy cũng không dám mơ đến chuyện tốt thế này!
"Lên văn phòng với tôi, tôi sẽ nhanh chóng hướng dẫn cô làm quen với công việc."
Hoàng Trình nói xong đã quay người đi vào văn phòng.
Hà Dĩnh vội vàng đi theo.
Sau khi dặn dò những việc cần chú ý, Hoàng Trình nói với cô ấy: "Những người trong cửa hàng, có cơ hội thì thay hết đi."
"Vâng ạ."
Sau khi Hà Dĩnh rời đi, Hoàng Trình cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Giữa người với người, tại sao phải lừa nhau gạt nhau?
Tại sao không thể nhiều hơn một chút chân thành?
...