Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng trong mắt những vị bác sĩ không rõ nội tình, đó lại là một chuyện khác.
"Tôi vẫn muốn hỏi từ nãy." Giáo Sư Trương nói: "Lúc các người phẫu thuật cho cậu ta, chẳng lẽ không dùng đinh thép cố định?"
"Chuyện này có thể giải thích được." Bác Sĩ Hồ vội nói: "Lúc đó xương bệnh nhân vỡ nát quá nặng, một là không thể nối lại, hai là bệnh nhân yêu cầu không cần. Chi phí cũng do tài xế gây tai nạn chi trả, cho nên..."
“Cho nên xương cậu ta tự mọc lành lại thế này? Trên da chẳng có tí sẹo nào? Cơ bắp chẳng bị teo tí nào?" Giáo sư Trương sầm mặt xuống, giọng nói càng ngày càng lớn, như bắn liên thanh ra một loạt chất vấn: "Có phải ông nghĩ chúng tôi đều là thằng ngốc hay không?"
"Không, tôi tuyệt đối không có ý đó. Nhưng sự thật là như thế, chúng tôi có hồ sơ...”
"Hồ sơ?" Giáo sư Trương lắc đầu, trong mắt đầy ẩn ý: “Đầu năm nay thứ gì cũng có thể làm giả. Một bộ hồ sơ thì nói lên được điều gì? Chẳng lẽ có thể rõ ràng hơn tận mắt chứng kiến vật thật?”
"Các người hãy làm rõ mọi chuyện rồi hãy tìm chúng tôi!"
Giáo sư Trương nói xong liền bước thẳng ra khỏi phòng.
Các bác sĩ và chuyên gia khác đến dự hội chẩn cũng lần lượt bỏ đi.
"Bệnh viện Đệ Nhất định làm trò gì thế? Trò đùa này hơi quá lố rồi đấy!"
"Khoa chỉnh hình của họ vốn là điểm yếu, chắc muốn nổi bật lên một chút."
"Chẳng biết họ nghĩ thế nào. Làm giả cũng phải làm cho giống chứ?"
…
Nghe tiếng bước chân và những lời bàn tán xa dần, bác sĩ Hồ và viện trưởng Lưu cũng bất lực. Cuối cùng, cả hai cùng nhìn về phía Vu Tuấn, như hy vọng hắn có thể nói gì đó.
Vu Tuấn biết mình hơi quá lộ liễu rồi.
Biết thế đã kiên nhẫn hơn một chút, từ từ cũng được mà...
Nhưng giờ nói gì cũng đã muộn, đành phải giả vờ ngốc nghếch, coi như mình chẳng biết gì.
Mà nói đi cũng phải nói lại, chuyện thành ra thế này cũng tại mấy người bác sĩ Hồ tự mình gây ra, không có việc gì lại đi hội chẩn, giờ thì hay rồi, thể diện cả bệnh viện đều mất sạch.
Đây gọi là "bắt trộm không thành còn mất nắm gạo”.
Bác sĩ Hồ cũng hết sức bực mình.
Chuyện này quả thực khó tin.
Thẳng thắn mà nói, khi nãy chính mắt ông ta đã nhìn thấy hai chân của Vu Tuấn còn không tin nổi, huống chi là thuyết phục người khác?
Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi thở dài.
Một việc tốt cuối cùng lại thành ra thế này, thực sự chẳng biết nên kêu ai.
Nhưng nghĩ lại, chuyện này chưa chắc đã xấu.
Thể diện thì mất rồi, có thể còn bị viện trưởng cấp trên ghi vào sổ nhỏ, nhưng thế thì đã sao?
Người khác không biết Vu Tuấn xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng ông ta thì vô cùng rõ ràng. Trong hơn một tháng ngắn ngủi, vết thương trên chân của hắn đã chuyển biến nhanh chóng, từ chỗ nhất định phải cắt bỏ đến khi hoàn toàn hồi phục, theo lý thuyết đây là chuyện tuyệt đối không thể.
Bởi vậy, trên người Vu Tuấn chắc chắn đã xảy ra chuyện mà ông ta chưa biết.
Nếu có thể điều tra ra manh mối rồi vận dụng, không nói đến chấn động thế giới thì ít nhất cũng thu gom được cả danh lẫn lợi.
Lúc đó, chẳng những thể diện được vớt lại mà còn có lời.
Đây gọi là "tái ông mất ngựa, chẳng biết là họa hay phúc".
Nghĩ đến đây, đáy lòng bác sĩ Hồ bỗng nóng lên. Mắt ông ta híp lại, ánh nhìn như hai lưỡi dao mổ sắc bén, có cảm giác người thanh niên trước mặt không phải là bệnh nhân, mà là một con chuột bạch đang chờ ông ta tới mổ xẻ nghiên cứu.
Vu Tuấn bị ông ta nhìn đến phát rợn, vội vàng hỏi: "Bác sĩ Hồ, tôi có thể xuất viện được chưa ạ?"
Bác sĩ Hồ thu hồi tâm tư, thay bằng nụ cười hòa ái, ánh mắt cũng trở nên ôn hòa thân thiện: "Được chứ. Hai ngày nữa làm thêm vài xét nghiệm nữa, đảm bảo cậu bình phục hoàn toàn, tôi sẽ làm thủ tục cho cậu."
"Cảm ơn bác sĩ Hồ."
Vu Tuấn nói rồi đứng dậy rời khỏi xe lăn. Đầu tiên hắn nhẹ nhàng bước thử vài bước, thấy không có vấn đề gì, mới bước nhanh dần, cuối cùng là gần như chạy.
Nhìn bóng lưng hắn khuất ở cuối hành lang, bác sĩ Hồ bước nhanh về phòng làm việc. Thời gian có hạn, phải nhanh chóng lên kế hoạch, làm thế nào để nghiên cứu Vu Tuấn một cách triệt để.
...
Lúc Vu Tuấn đi ngang qua trạm y tá, tâm trạng vui vẻ nên hắn chào hỏi hai cô y tá quen.
Ban đầu các cô y tá còn chưa để ý, mãi lúc sau mới phản ứng, sau đó cả đám ngẩn người.
"Lúc nãy người đi qua có phải bệnh nhân ở giường 39 không?"
"Hình như là thế."
"Chẳng phải chân cậu ta đã hỏng rồi sao? Sao lúc nãy tôi thấy cậu ta đang chạy?"
"Chẳng biết nữa. Nghe nói hôm nay hội chẩn, vừa mới tháo bột xong."
"Dù có tháo bột cũng không thể đi lại nhanh như thế được. Có phải cậu ta còn anh em sinh đôi không nhỉ?"
"Không phải đâu." Lâm Tuyết ngơ ngác lắc đầu, trong đôi mắt đep hiện lên một tia sắc thái kỳ dị: "Quần áo trên người cậu ta là tôi mua hộ, chắc là cậu ta thật."
"Ngồi đây đoán mò cũng vô ích. Lâm Tuyết, cậu mau chạy ra xem đi."
...
Vu Tuấn lao vào nhà vệ sinh như một cơn gió. Hơn một tháng không được tắm rửa tử tế, người ngợm ngứa ngáy khó chịu khiến hắn muốn lột đi một tầng da.