Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ha ha, tiên sinh chê cười rồi, chủ yếu tôi là… không thích những thứ đó.”
Ớ!
Cuối cùng Vu Tuấn cũng được chứng kiến thế nào là mặt dày rồi.
“Ừm, nhưng ông chủ Trương à, ở khu chung cư Liên Hồ có một cô gái…”
Đáy lòng ông chủ Trương lại rung lên, trái tim suýt thì nhảy ra ngoài. Vừa nãy còn tưởng thằng cha này khá biết điều, không kể những chuyện giao thiệp kia ra, thế mà quay đi một cái, giờ hắn lại định vạch trần bí mật sâu kín nhất của ông ta rồi.
Chuyện này mà lòi ra thì chẳng còn là cãi vã hay ly hôn đơn giản nữa, đây là muốn đẩy người ta vào chỗ chết mà!
Sự thật chứng minh, phụ nữ có ngu đến đâu thì với chuyện này cũng cực kỳ nhạy cảm. Vợ ông ta lập tức sầm mặt: “Cô gái gì cơ? Lão Trương, có phải ông nuôi bồ nhí ở bên ngoài không?”
“Tôi… đâu có chuyện đấy…”
Vợ Trương Đạo Bình cười lạnh: “Ông đương nhiên sẽ không nhận. Cậu tiên sinh, cậu cứ nói tiếp đi!”
“Chị đừng vội, chuyện này không phải như chị nghĩ đâu.” Vu Tuấn cười nói: “Cô gái tôi nói kia, nói một cách chặt chẽ thì vốn không có quan hệ chính thức gì với ông chủ Trương đây đâu.”
Thì chính là quan hệ ngoài luồng đó – Vu Tuấn thầm nói thêm trong bụng.
Lần này ngay cả ông chủ Trương cũng ù ù cạc cạc, thầm nghĩ trong lòng, thằng cha này rốt cuộc là có ý gì đây?
Ông ta rất muốn nghi ngờ có phải hắn làm vậy là cố tình muốn doạ người hay không, nhưng lại không dám khẳng định, vì cô bồ mà ông ta nuôi đúng là đang ở khu chung cư Liên Hồ, nếu bảo là trùng hợp thì cũng hơi trùng hợp quá mức rồi.
Đang lúc trong lòng đầy nghi hoặc, Vu Tuấn lại nói tiếp: “Thực ra trước đây cô gái này vốn làm việc ở công ty của ông chủ Trương, muốn quấn lấy ông chủ Trương, nhưng ông chủ Trương chính trực thế kia, sao có thể đồng ý? Sau đó ông ấy còn đuổi việc cô nàng đó đi rồi. Có đúng thế không, ông chủ Trương?”
“Ừm… đúng, đúng là vậy.” Ông chủ Trương vội vàng gật đầu, lúc này quả tim mới đập lại bình thường.
Cô gái đó trước đây đúng là nhân viên công ty ông ta, nhưng chẳng phải cô ta quấn ông ta, mà là ông ta quấn cô ấy.
Câu nói của Vu Tuấn nửa thật nửa giả, tuy sau cùng không vạch trần, còn tô thêm một lớp vàng cho ông ta, nhưng cũng khiến ông ta không thể chịu đựng nổi.
Ai mà ngờ được, đi xem bói lại còn kịch tính hơn cả ngồi tàu lượn siêu tốc.
Biết thế, có chết ông ta cũng chẳng phải bỏ tiền ra mà chuốc lấy cái tội này!
Nhưng vợ ông ta vẫn chưa tin: “Có phải con bé thư ký hồi trước của ông không?”
“Đúng, mình đã gặp cô ta rồi đấy.” Ông chủ Trương đành gật đầu.
“Sao ông chẳng kể với tôi?”
“Chẳng phải tôi sợ mình suy nghĩ lung tung sao?” Ông chủ Trương cười xoa dịu: “Thế nên tôi mới đuổi luôn cho yên chuyện.”
Vợ ông ta lại nhìn ông ta hồi lâu, cuối cùng không truy cứu nữa.
Trong lòng ông chủ Trương thầm thở phào một hồi, nghĩ phải đi ngay mới được, nếu còn nấn ná không đi, chờ lát nữa Vu Tuấn lại lôi thêm vài chuyện khác ra, trái tim ông ta chịu sao nổi!
Vu Tuấn cười hỏi: “Ông chủ Trương, những điều tôi vừa nói có chuẩn không nào?”
“Chuẩn, tuyệt đối chuẩn!”
Ông ta còn biết nói gì bây giờ?
Nói không chuẩn, khác gì tự bắn vào chân mình, ông ta đâu có ngu mà làm như thế?
“Chuẩn thì tốt rồi.” Vu Tuấn cười: “Nào, tôi lại xem giúp ông bảy ngày tới nhé. Ngày mai ông định đi sơn trang Long Hồ… họp à?”
“Khụ khụ, đúng, có một cuộc họp nhỏ.”
Vu Tuấn cười ha hả, thằng cha này ngày mai đâu có đi họp, mà là đi chơi với bồ nhí.
Đúng là chẳng thành thật chút nào!
Đưa vợ cả đến nơi nhỏ như núi Vọng Tử này, lại đưa bồ đi chỗ cao cấp như sơn trang Long Hồ kia, tâm lý của người giàu thực khó hiểu.
“Mấy ngày tới, sóng yên biển lặng.” Vu Tuấn thấy cũng đủ rồi, đã bắt đầu vào việc chính: “Nhưng trong cuộc đời, chẳng ai dám nói toàn bộ đều sẽ xuôi chèo mát mái. Vì thế, ở đây tôi có lá bùa Bình An, chỉ ba nghìn tệ, đeo bên người có thể giúp ông hóa giải một tai họa. Tất nhiên, mua hay không là tùy ông.”
Ông chủ Trương chợt tỉnh ngộ, chiêu trò, toàn là chiêu trò!
Ông ta vốn đã lăn lộn trong thương trường bao nhiêu năm, giờ còn chẳng hiểu mấy mánh khóe nho nhỏ này thì đúng là mấy chục năm nay sống uổng phí rồi.
Thật hiển nhiên thằng cha thầy bói thoạt trông cực kỳ trẻ tuổi này, đã đào một cái hố to, mà ông ta lại vừa tự mình nhảy vào.
Nếu là trước kia, ông ta tuyệt đối sẽ chẳng thèm quan tâm, mà trực tiếp quay lưng đi luôn. Nhưng hôm nay ông ta lại cảm thấy chuyện này cực kỳ tà môn, hình như cái tên thầy bói này có chút bản lĩnh thật.
Hơn nữa, bản thân vốn là dân kinh doanh, khi tài sản đã đến một mức nhất định nào đó, phần lớn đều lựa chọn thà tin là có, chứ tuyệt đối không thể nghĩ là không.
Mua thì mua, ba nghìn tệ với ông ta chẳng khác gì một ván mạt chược, coi như bỏ tiền tiêu tai vậy.
Thấy ông ta chịu bỏ tiền mua bùa, Vu Tuấn mừng rỡ vô cùng, không ngờ chuyện này lại thuận lợi đến vậy, chẳng những hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, còn kiếm được một khoản tiền nho nhỏ rồi.
Vậy bây giờ, đã đến lúc chế tạo bùa Bình An.
“Hệ thống, chế tạo bùa Bình An như thế nào?”
Hệ thống lập tức trả lời: [Ký chủ xin lưu ý, hệ thống sẽ chuyển vật liệu và công cụ vào trong túi tiền của ký chủ, bản mẫu của Bùa Bình An sơ cấp cũng sẽ hiện ra trong Thức hải của ký chủ.]
Vu Tuấn vui mừng cảm nhận trong túi quần vừa có thêm đồ, hắn vội vàng lấy ra xem, là một tấm bảng màu vàng sẫm, dày một li, chỉ to bằng một tấm danh thiếp.