Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thanh Y Nương Nương thản nhiên liếc gã một cái, không buồn đáp lời.

Kẻ đó lập tức ngậm miệng, biết Nương Nương vô cùng không hài lòng với phương pháp này.

Đệ tử Xuất Mã Tiên nhất mạch là Vương Ba mở miệng: "Nương Nương, loại người xấu này hà tất phải cho gã đầu thai. Theo ý ta, cứ nhốt gã ở Thanh Minh giới, nhốt đến khi nào gã hối hận tỉnh ngộ mới thôi!"

Thanh Y Nương Nương không nói chuyện, bà lão bên cạnh nàng lắc đầu: "Biện pháp này tốn thời gian quá dài, lại không nắm chắc thành hiệu, không thể làm."

Hồ ly tinh Hồng Di hiến kế: "Nương Nương, thiếp thân có mị hoặc pháp thuật, có thể sửa đổi tâm trí con người, chi bằng để ta thử một lần?"

Bà lão mắt sáng lên, nhưng nghĩ lại một chút rồi lắc đầu: "Mị hoặc chi thuật tuy tốt, nhưng một khi trải qua luân hồi, vạn pháp đều phá, trừ phi ngươi tu vi đạt đến cảnh giới Cửu Vĩ Thiên Hồ."

Nghe thấy lời này, Hồng Di thở dài một tiếng, cũng bó tay chịu trói.

Cửu Vĩ Thiên Hồ, đó là truyền thuyết trong giới hồ yêu, nghe nói chỉ có mạch Thanh Khâu mới có thể tu thành, có thể sánh ngang với tiên phật.

Nhất thời, trong trường lâm vào trầm mặc, lại không một ai có thể lên tiếng hiến kế.

Thanh Y Nương Nương nhìn quanh tứ phương, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người một thiếu niên.

Lý Đạo Huyền đang ép thấp thân hình, cúi đầu rủ mắt nhìn chằm chằm dưới chân, hắn đã hạ quyết tâm, đánh chết cũng không phát ngôn!

Tuy nhiên, một giọng nói thanh lãnh vang lên.

"Lý Đạo Huyền, ngươi thấy thế nào?"

Rào rào rào!

Tất thảy mọi người đều ngoảnh lại nhìn Lý Đạo Huyền đang rụt cổ như chim đà điểu kia. Có người ghen tị, có người hâm mộ, cũng có người trào phúng, cười trên nỗi đau của người khác.

Vừa rồi có nhiều người mở miệng hiến kế như vậy, Nương Nương đều không hé răng một lời, lúc này lại chủ động hỏi thăm Lý Đạo Huyền, xem ra là đặt kỳ vọng cao vào tên tiểu đạo sĩ sơ kỳ Tích Cốc này.

Có điều kỳ vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, đợi lát nữa tên tiểu đạo sĩ này không đáp được câu nào, thảy sẽ thành trò cười lớn.

Dưới ánh mắt của mọi người, Lý Đạo Huyền da đầu tê dại đứng dậy. Thật là gặp quỷ, hắn lại có cảm giác như thời đi học bị thầy cô điểm danh trả lời câu hỏi vậy.

"Khụ, vấn đề này... vãn bối cũng không biết—"

Ngay khi Lý Đạo Huyền chuẩn bị giả ngu để lấp liếm cho qua chuyện, Thanh Y Nương Nương dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn.

"Nói thật lòng."

Giọng nàng bình đạm, lẳng lặng ngưng thị Lý Đạo Huyền, giống như đại dương tĩnh lặng đang ẩn giấu những luồng ám lưu cuồn cuộn.

Lý Đạo Huyền da đầu châm chích, dưới sự uy hiếp bằng ánh mắt của một vị Quỷ Tiên, hắn chỉ đành nói ra lời thật lòng.

"Phá sơn trung tặc dị, phá tâm trung tặc nan (Phá giặc trong núi dễ, phá giặc trong lòng khó). Muốn khiến một người lập tức sửa đổi bản tính tham tài, điều này hầu như không thể."

Nghe thấy câu này, ánh mắt Thanh Y Nương Nương khẽ u ám đi một chút, trong lòng có phần thất vọng.

Có điều nàng cũng không trách tội Lý Đạo Huyền, dù sao vấn đề này ngay cả nàng cũng không có biện pháp gì quá tốt, Lý Đạo Huyền chung quy cũng chỉ mới vừa bước chân vào tiên lộ, thì có thể có cách gì chứ?

Ngay khi nàng chuẩn bị mở miệng kết thúc yến tiệc, lại nghe thấy giọng nói của Lý Đạo Huyền tiếp tục vang lên.

"Muốn hắn đại triệt đại ngộ thì quả thực bất khả thi, nhưng nếu chỉ là để sửa đi cái tính tham tài, bần đạo có lẽ có một phương pháp nghiêng về đường tắt."

Thanh Y Nương Nương ánh mắt khẽ động, nàng không ngờ tên tiểu đạo sĩ này lại thực sự có biện pháp. Tuy chưa nói ra, nhưng nhìn bộ dáng tự tin của hắn, hiển nhiên là có mười phần nắm chắc đối với phương pháp kia.

"Biện pháp gì?"

Lý Đạo Huyền khẽ mỉm cười, lời ra kinh nhân:

"Kính thưa Nương Nương, đã là gã muốn ngân lượng, vậy Nương Nương chi bằng cứ ban cho gã ngân lượng, đưa thẳng gã lên một tòa Kim Sơn và Ngân Sơn!"

Nghe thấy lời của Lý Đạo Huyền, không ít người ở tràng lập tức xôn xao bàn tán.

"Hoang đường! Hắn rõ ràng là kẻ tham tài thành tính, sao có thể ban cho hắn kim sơn ngân sơn nữa? Làm vậy chẳng phải là dung túng cho lòng tham của hắn hay sao?"

"Ta lại thấy có chút thú vị. Nếu ban cho hắn một tòa kim sơn ngân sơn mà lại không thể mang đi, chẳng phải sẽ càng thêm giày vò sao?"

"Hay là dùng kim sơn và ngân sơn đè chết hắn?"

Những người có mặt ở đây không thiếu kẻ thông minh, sau khi nghe lời Lý Đạo Huyền nói liền lộ vẻ trầm tư, giống như vừa mở ra một cánh cửa mới.

Thanh Y Nương Nương khẽ điểm ngọc chỉ, mặt đất trong gương bỗng nhiên chấn động dữ dội, không ngừng trồi lên, hóa thành hai tòa cao sơn.

Một ngọn tỏa ra kim quang vạn trượng, một ngọn rực rỡ ngân quang, quả nhiên đã hóa ra kim sơn ngân sơn thật sự!

Tên quan viên kia vừa nhìn thấy hai tòa kim sơn ngân sơn hoành không xuất thế, hai mắt lập tức dại đi, giống như ngay cả kịch thống trên thân thể cũng vơi đi vài phần.

Dục vọng tham lam vô cùng vô tận trỗi dậy trong lòng, khiến ánh mắt gã trở nên nóng bỏng, điên cuồng.

"Của ta! Tất cả đều là của ta!"

Thanh Y Nương Nương khẽ liếc nhìn Lý Đạo Huyền.

"Nương Nương, kẻ này đã muốn thì cứ ban cho hắn, có điều chúng ta phải đổi một cách thức khác."