Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Đạo Huyền vận khởi Pháp Nhãn, chỉ cảm thấy xung quanh thanh khí tràn ngập, hà quang rực rỡ, mỗi một lần hít thở đều cảm thấy tinh thần phấn chấn, sảng khoái thanh cao.
Một vị Quỷ Tiên tọa trấn đã biến nơi này thành một tòa đạo tràng linh thiêng. Người phàm nếu cư ngụ ở xung quanh đây có thể kéo dài tuổi thọ, tiêu tai giải bệnh!
Bước qua cửa, Lý Đạo Huyền bất ngờ phát hiện người tới đây không hề ít. Dù mới là sáng sớm tinh mơ nhưng đã có rất nhiều người đang xếp hàng chờ để dâng hương.
Thái độ của bọn họ vô cùng thành kính, xếp thành một hàng dài ở khoảng sân bên ngoài miếu, mỗi lần chỉ có một người được tiến vào, và sau khi vào trong thì lập tức phải đóng cửa lại.
Đây cũng là quy củ của Thanh Y Miếu, pháp không truyền cho tai thứ sáu.
Mặc dù nơi đây không có miếu chúc trông coi, nhưng tất cả mọi người đều tự giác tuân thủ quy củ của Thanh Y Miếu. Bất kể là đại quan hiển hách hay là kẻ làm thuê kéo xe, ở trong ngôi miếu Thanh Y nhỏ bé này, dường như thảy đều trở nên bình đẳng như nhau.
Bởi vì trong mắt Thanh Y Nương Nương, đế vương tướng khanh cùng bách tính áo vải phỏng chừng cũng chẳng có gì khác biệt.
Nhìn thấy sự kính trọng của bách tính Dự Chương thành dành cho Thanh Y Nương Nương, Lý Đạo Huyền mới khắc sâu thấu hiểu một câu nói: Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh; thủy bất tại thâm, hữu long tắc linh (Núi không tại cao, có tiên ắt nổi tiếng; nước không tại sâu, có rồng ắt linh thiêng).
Thanh Y Nương Nương che chở cho tòa thành này, đối với những bách tính lương thiện gần như là cầu được ước thấy. Trong tâm thức của người dân Dự Chương, nàng chính là vị hộ thành thần minh của tòa thành này!
Lý Đạo Huyền cũng ngoan ngoãn xếp hàng. Phía trước hắn là một đại thúc lam lũ bẩn thỉu, trông có vẻ là một nông phu làm ruộng, ăn mặc mộc mạc vô cùng, đặc biệt là đôi giày rơm dưới chân đã sắp rách nát đến nơi.
Khoảng chừng nửa canh giờ sau, đã đến lượt vị đại thúc kia.
Lão không lập tức bước vào trong miếu, mà trước tiên cởi đôi giày rơm ra, nhét vào trong ngực, sau đó cẩn thận từng li từng tí lấy ra một đôi giày vải mới tinh xỏ vào chân.
Hiển nhiên, lão sợ bản thân sẽ dẫm bẩn mặt sàn sạch sẽ trong miếu thờ.
Thế nhưng Lý Đạo Huyền không hề nhìn thấy bất kỳ sự tự ti hay ủy khuất nào trong mắt lão, ngược lại chỉ có sự chân thành và sùng kính xuất phát từ tận đáy lòng.
…
Nhờ tu luyện Tử Khí Dưỡng Nguyên Công, thính lực của Lý Đạo Huyền cũng vượt xa người thường. Ngay khi gã nông phu kia bước vào trong Thanh Y miếu, hắn đã lờ mờ nghe thấy vài thanh âm truyền ra.
Hình như là chuyện hạn hán, cầu mưa gì đó...
Cuối cùng là tiếng dập đầu trầm đục, vang lên liên tiếp chín tiếng.
Một lát sau, gã nông phu bước ra khỏi miếu. Lý Đạo Huyền nhìn thấy trên trán gã có vết bầm tím, nhưng cả người trông lại nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Dường như có gánh nặng ngàn cân nào đó cuối cùng đã được trút bỏ.
Dù cho Thanh Y nương nương không hề trực tiếp hiển linh đáp lại lời cầu nguyện, nhưng sau màn quỳ lạy thành kính kia, gã như trút được gánh nặng, tin chắc rằng mọi chuyện rồi sẽ được giải quyết dễ dàng.
Lý Đạo Huyền lộ vẻ suy tư, có lẽ đây chính là sức mạnh của tín ngưỡng.
Đã đến lượt mình, Lý Đạo Huyền chỉnh đốn lại tay áo, chậm rãi bước vào trong Thanh Y miếu, rồi khép hờ cánh cửa lại.
Trong miếu bài trí tố nhã, sạch sẽ, chỉ có một chiếc bàn gỗ trắc, một lư hương và một tôn thần tượng. Trong không khí phảng phất mùi hương đàn hương thoang thoảng, khiến người ngửi vào tâm thần bình tịnh, mọi phiền não bỗng chốc tan biến.
Ánh mắt Lý Đạo Huyền ngay lập tức đổ dồn vào tôn thần tượng kia. Hắn vốn vô cùng hiếu kỳ về vị Thanh Y nương nương này.
Chỉ thấy một vị thần kỳ đứng trên đài sen, dải lụa tung bay, tóc dài như thác đổ, tay bắt ấn hoa lan, trên ngón tay có một chú vân tước nhỏ đậu công vênh.
Ánh mắt Ngài chứa đựng vẻ bi mẫn, như đang dõi theo chúng sinh muôn loài.
Tuy chỉ là một pho tượng điêu khắc, nhưng rõ ràng là xuất từ tay bực đại sư. Từng đường nét lông mày, ánh mắt đều sống động như thật, thanh nhã thoát tục, mang một khí chất thánh khiết, uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Nhìn thấy Ngài, Lý Đạo Huyền lại có cảm giác như đang chiêm ngưỡng thánh tượng Quan Âm hay tượng Nữ Oa.
Đối mặt với vị Quỷ Tiên này, Lý Đạo Huyền không dám có chút thất lễ nào. Hắn cung kính lấy ra những chiếc hũ đen chứa quỷ hồn, nhẹ nhàng đặt lên chiếc bàn gỗ trắc.
Sau đó, hắn rút ra ba nén hương mà sư phụ đã đưa, châm lửa rồi cắm vào lư hương.
"Khải bẩm Thanh Y nương nương, bần đạo là đệ tử chân truyền đời thứ chín của Long Hổ Sơn — Lý Đạo Huyền. Nay phụng mệnh sư phụ Trương Càn Dương, đến đây tham gia yến tiệc, đồng thời đưa những hương hồn này tới Thanh Minh giới để đầu thai chuyển thế, mong nương nương tường tri."
Nói xong, Lý Đạo Huyền chắp tay hành lễ.
Nhưng không gian xung quanh vẫn một mực im lìm, không có chút động tĩnh nào.
Lý Đạo Huyền có chút buồn bực, ngẩng đầu nhìn thần tượng. Chẳng lẽ hôm nay Thanh Y nương nương không có ở đây, mà đã xuất tuần đi nơi khác rồi sao?
Thế nhưng ngay khắc sau, một dị tượng thần kỳ đã phát sinh.