Đao Ca Bạo Hồng Giới Giải Trí, Fan Cầu Xin Tôi Đừng Giết Nữa

Chương 8. Diễn Như Không Diễn? Hehe, Cảm Giác Như Bị Chửi Xéo Vậy

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ây dà, không sao hết! Cậu cứ bê nguyên con người thật vào diễn là được!”

Hầu Vinh Hiên kích động kéo tuột cậu đi, trên mặt tràn ngập vẻ hớn hở.

Tiêu Hạ cạn lời, mặt mày đen kịt.

Hehe, cái gì mà bê nguyên con người thật vào diễn chứ? Cảm giác như đang bị ông chửi xéo vậy!

Thế là nói đi là đi, Tiêu Hạ trực tiếp theo chân Hầu Vinh Hiên đến đoàn phim của ông.

Cả một ngọn núi bên này đều là phim trường. Nào là lâu đài mộng mơ, nào là sơn trang cổ kính, thậm chí ngay cả vách đá dựng đứng bên cạnh cũng có không ít đoàn phim đang xếp hàng chờ quay cảnh “rơi xuống vực”. Rất nhiều bối cảnh ở đây đều có thể dễ dàng bắt gặp trong các bộ phim truyền hình ăn khách.

Đoàn phim “Nhiên Tẫn Chi Tâm” của Tiêu Hạ lúc trước nằm ở một khu rừng cực kỳ rậm rạp ngay sườn núi. Còn chỗ mà Hầu Vinh Hiên đang dẫn cậu tới lúc này, lại là một khu xưởng nhỏ nằm sát bìa rừng.

Gọi là khu xưởng, nhưng thực chất chỉ là một dãy nhà cấp bốn lợp tôn được đoàn phim của Hầu Vinh Hiên dựng tạm từ trước. Bên trong chẳng trang hoàng gì nhiều, phần lớn không gian đều bỏ trống để nhân viên đoàn phim cất giữ dụng cụ và máy móc.

Ở một góc khác, các loại đạo cụ và đồ trang trí được xếp đặt ngay ngắn. Ngay cả bức tường làm bối cảnh cũng được xử lý làm cũ kỹ đi, trên mặt đất còn vương vãi những vết bẩn loang lổ. Xem chừng đó chính là bối cảnh chính để lên hình.

Dọc đường đi, có vài người lên tiếng chào hỏi Hầu Vinh Hiên, ông đều tươi cười đáp lại từng người một. Tiêu Hạ chẳng quen biết ai, đành lẳng lặng đi theo sau lưng vị đạo diễn.

Hầu Vinh Hiên dẫn thẳng cậu đến căn nhà cấp bốn bên cạnh, giao cho chuyên gia trang điểm hóa trang đặc hiệu để thử tạo hình.

Chuyên gia hóa trang đặc hiệu là một người phụ nữ trẻ tuổi, ăn mặc toát lên vẻ tinh anh chốn công sở, tên là Phùng Tùng Nguyệt.

Cô nàng trang điểm tinh xảo, đeo một cặp kính gọng mảnh, nét mặt cực kỳ nghiêm túc. Nếu không phải gặp nhau trong phòng hóa trang, Tiêu Hạ còn tưởng đây là nữ cường nhân văn phòng nào đó cơ.

“Chào cô Phùng.” Tiêu Hạ lịch sự lên tiếng.

“Ngồi đi.”

Khuôn mặt Phùng Tùng Nguyệt chẳng chút gợn sóng, vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng băng giá. Cô hoàn toàn không bị khí chất u ám của Tiêu Hạ dọa sợ, ngược lại còn chẳng chút khách khí bóp cằm cậu, săm soi đánh giá từ trên xuống dưới để tính toán các bước hóa trang tiếp theo.

Cô cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nhạt giọng nói: “Hôm nay muộn quá rồi, chỉ có thể phác thảo sương sương trước thôi. Lát nữa lấy khuôn mặt, ngày mai mới hóa trang chính thức được.”

Hầu Vinh Hiên thừa biết kiểu hóa trang đặc hiệu này cực kỳ ngốn thời gian. Nghe Phùng Tùng Nguyệt nói vậy, ông cũng chẳng hề phật ý, dứt khoát gật đầu: “Được, cứ thử trước đi.”

Cùng lúc đó, tin tức đạo diễn Hầu Vinh Hiên dẫn theo một thanh niên lạ mặt đến phim trường cũng nhanh chóng lan truyền khắp đoàn phim.

“Cậu nói đạo diễn thật sự tìm được người đóng vai Lão Tam rồi á?”

Lưu Trạch Hàng vô cùng kinh ngạc nhìn cậu trợ lý nhỏ của mình.

“Vâng ạ, mà người ta trông cũng bảnh lắm.” Trợ lý Tiểu Châu gật đầu, “Có điều khí chất u ám quá, nhìn kiểu khó gần sao ấy.”

“Thế thì thú vị đấy.” Lưu Trạch Hàng chống cằm, “Cậu có biết người đó không?”

Tiểu Châu lắc đầu: “Trông không giống người trong giới giải trí lắm.”

Một khí chất đặc biệt đến vậy, đây là lần đầu tiên cậu ta được thấy.

Lưu Trạch Hàng là người thủ vai Chu Lão Nhị. Năm nay anh mới hăm bảy tuổi, trẻ hơn nguyên mẫu ngoài đời hai tuổi. Tuy nhiên, trong lứa diễn viên trẻ hiện nay, anh được xếp vào hàng ngũ có thực lực diễn xuất. Thêm vào đó, bản thân anh cũng chẳng ngại ngần gì việc đóng vai phản diện, thế nên Hầu Vinh Hiên mới chốt hạ chọn anh.

Còn với vai Chu Lão Đại nặng ký hơn, Hầu Vinh Hiên đã mời được Bão Vi - một nam diễn viên gạo cội cực kỳ có thực lực trong giới. Chỉ là hôm nay Bão Vi bận việc nên tạm thời chưa đến phim trường.

“Cũng không biết diễn xuất của người đóng Lão Tam này ra sao nữa.” Lưu Trạch Hàng nhớ tới tình hình dạo gần đây của công ty, buông tiếng thở dài thườn thượt, “Hy vọng cậu ta không làm kỳ đà cản mũi đoàn phim.”

Để nhận được bộ phim này, Lưu Trạch Hàng thực chất đã phải chịu áp lực rất lớn. Công ty quản lý đứng sau anh mấy năm nay làm ăn khá xổi, cứ ép anh đi đóng phim thần tượng để bào tiền, bắt anh phải chen chúc tranh giành đường đua lưu lượng với đám người mới. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với tâm huyết làm nghề mà Lưu Trạch Hàng luôn gìn giữ.

Nhưng biết sao được, thời đại này ai ai cũng đang đâm đầu vào con đường lưu lượng.

Dùng nguyên văn lời của người đại diện thì chính là: Cậu không thể một tay nắm lưu lượng, một tay giữ thực lực, một tay ôm tài nguyên thương mại, một tay ẵm giải thưởng được hay sao?