Đao Ca Bạo Hồng Giới Giải Trí, Fan Cầu Xin Tôi Đừng Giết Nữa

Chương 12. Đều Là Dóc Xương, Quản Gì Xương Lợn Hay Xương Người 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiêu Hạ tỏ vẻ dửng dưng, đi đến vị trí nhân vật của mình đứng ngay ngắn, nhân viên đạo cụ bên cạnh thuận thế đưa tới một con dao mổ lợn.

Vừa cầm vào tay, Tiêu Hạ đã bắt đầu tự động phân tích tình trạng của con dao này...

Lưỡi dao một mặt, thân dao dày, mũi dao vểnh, lưỡi dài 20 phân, cầm vào nặng nhẹ vừa tay, rất thích hợp để dóc xương và thái thịt.

“Tiểu Tiêu này, kịch bản cậu về nhà đã xem hết rồi chứ? Biết lát nữa phải làm gì không?”

Lúc này Hầu Vinh Hiên đi tới.

“Vâng, xem hòm hòm rồi ạ.” Tiêu Hạ gật đầu.

Cảnh phim này là ba anh em nhà họ Chu bàn luận về lò mổ bên cạnh, mà Tiêu Hạ trong đoạn cốt truyện này, chủ yếu phụ trách làm phông nền.

Hầu Vinh Hiên rất hài lòng, chỉ cho Tiêu Hạ một vị trí: “Đến lúc đó cậu cứ đứng phía sau họ, động tác thái thịt làm lớn một chút, có thể không cần thái đứt thật, cứ ném thẳng cái đạo cụ giấu bên dưới kia ra, động tác phải nhanh nhẹn không được dừng, cũng đừng để cắt vào tay, hiểu chưa?”

Tiêu Hạ:...

Thái thật thì được, nhưng thái giả mà còn phải diễn cho giống thật, cậu đúng là có chút làm không được mà...

“Thật ra cháu có thể thái thật, đao công của cháu cũng không tệ.”

“Được, vậy cứ quyết định thế... Hả? Tiểu Tiêu cậu nói gì cơ?” Hầu Vinh Hiên vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tiêu Hạ, sau đó lộ ra vẻ nghiêm túc.

“Tiểu Tiêu, chuyện này không giống với việc cậu nấu ăn thái thịt bình thường đâu, đây là nguyên một tảng lợn. Cắt xẻ không chỉ phải chú trọng cấu trúc hình thái của con lợn, mà còn phải phân biệt được tên gọi tương ứng của từng vị trí trên thân lợn, nắm rõ cách đưa dao cho từng loại thịt... Mấy cái này đều có quy củ cả đấy, đến lúc đó lên ống kính mà lộ tẩy thì khó coi lắm. Tiểu Lưu và lão Bão đều đã đi học qua lớp chuyên môn rồi, cậu mà chỉ biết chút da lông thì đừng có hùa theo góp vui mù quáng.”

“Thí Sinh” có rất nhiều cảnh quay ở lò mổ, lão Đại lão Nhị là những đồ tể giàu kinh nghiệm, lão Tam tuy vẫn đang đi học, nhưng kỹ thuật giết mổ gia súc này cũng vô cùng lợi hại.

Bão Vi và Lưu Trạch Hàng vì bộ phim này, đã đặc biệt đi học một thời gian, thậm chí còn chạy về nông thôn giết lợn. Mà Tiêu Hạ vì là người gia nhập tạm thời, cho nên Hầu Vinh Hiên không có yêu cầu gì nhiều với cậu, chỉ bàn bạc với biên kịch một chút, cắt sửa vài cảnh diễn của cậu.

Nhưng không ngờ tới, Tiêu Hạ lại không biết tốt xấu như vậy.

Tiêu Hạ nhìn ra sự tức giận và nghi ngờ trong mắt Hầu Vinh Hiên, nhưng cậu không nói gì cả, chỉ xách con dao mổ lợn trong tay lên, cổ tay linh hoạt xoay một vòng, ánh đao lóe lên ánh bạc sáng ngời, sau đó hung hăng băm mạnh con dao xuống thớt, phát ra một tiếng “phập” chát chúa.

Tiếng động này quá lớn, làm mọi người giật nảy mình. Lưu Trạch Hàng ở bên cạnh thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ Tiêu Hạ muốn làm thịt luôn đạo diễn. Ngay cả Bão Vi cũng nhíu mày, ánh mắt rơi vào dải sườn lợn đang treo lủng lẳng kia, sau đó lại giãn mày ra: “Đao pháp thật lưu loát!”

Mọi người nương theo tầm mắt của Bão Vi nhìn sang, lúc này mới phát hiện dải sườn lợn vốn treo trên đỉnh đầu Tiêu Hạ giờ phút này đã sớm biến thành một dải xương lợn sạch sẽ. Mà phần thịt vốn bám trên sườn, cũng đã toàn bộ rơi xuống cái thớt trước mặt Tiêu Hạ, xếp thành một ngọn núi nhỏ. Những miếng thịt đó dài ngắn tương đương, từng lát rõ ràng, hoàn mỹ đến mức giống như một tác phẩm nghệ thuật.

Mọi người há hốc mồm, trợn mắt há mốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, cũng có người lặng lẽ híp mắt lại.

“Đờ mờ! Vừa rồi đã quay lại chưa?” Hầu Vinh Hiên kích động hét lớn, sau đó nhìn về phía quay phim bên kia, hoàn toàn không còn sự tức giận như vừa rồi, “Cảnh này quả thực quá tuyệt vời!”

Thế nhưng ai có thể ngờ tới chứ? Một sinh viên đại học bình thường vậy mà lại có thể sở hữu đao pháp như thế này.

Đáng tiếc không có ai quay lại cảnh này từ trước.

Nhận được câu trả lời phủ định, Hầu Vinh Hiên thất vọng muôn phần, Tiêu Hạ đành phải an ủi ông ta: “Không sao đâu đạo diễn, chỉ cần chú tin cháu, cháu còn có thể biểu diễn cho chú xem một màn dóc xương.”

Đều là dóc xương, dóc xương lợn hay xương người, thì có gì khác biệt đâu chứ?

Tiêu Hạ sờ sờ mũi, che giấu sự chột dạ của mình.

Hầu Vinh Hiên lại hoàn toàn không phát hiện ra có chỗ nào không đúng, vỗ đùi cái đét, quả quyết hô: “Lão Lý! Bê đạo cụ lên!”

Chú Lý kéo một tảng thịt lợn lớn đi tới.

Đừng thấy dáng người ông ta gầy gò, nhưng sức lực lại rất lớn, trực tiếp xách tảng thịt lợn vặn eo một cái, liền đặt non nửa con lợn lên trên bàn.

Tiêu Hạ chú ý đến nhất cử nhất động của ông ta, nhân cơ hội thăm dò đạo diễn một chút: “Đạo diễn Hầu, chú Lý là người trong đội của chú ạ? Trông lợi hại thật đấy, sức lực lớn ghê!”