Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hiện tại nếu hắn quang minh chính đại lộ diện, đám người Giang gia sợ là sẽ hưng phấn vọt thẳng lên trời, sau đó rình thời cơ để rêu rao khuếch trương thanh thế.

Giang Ly tùy tiện thả xuống một đạo pháp thuật ẩn nặc thân hình, rồi ngênh ngang sải bước đi vào Giang gia.

Dọc theo hành lang và đại sảnh của Giang gia trống huơ trống hoác, thi thoảng mới thấp thoáng bóng dáng vài tên nô bộc đang khom lưng quét dọn. Quanh khu vực võ đài chuyên dùng cho các cuộc ẩu đả so tài dạo trước giờ đây cũng vắng lặng không một bóng người, nhưng nhìn vào mức độ mài mòn mặt sân có thể thấy nơi này được đem ra sử dụng vô cùng thường xuyên.

Giang Ly như một bóng ma vật vờ dạo quanh Giang gia.

Hắn nương theo dòng ký ức dạo bước qua rất nhiều ngóc ngách, nhưng trải qua hơn năm trăm năm bể dâu, Giang gia hiện giờ so với những gì khắc ghi trong đầu Giang Ly đã khác biệt một trời một vực.

Căn phòng nhỏ mà hắn ngụ lại thuở mới xuyên qua có lẽ là nơi chứa đựng nhiều hoài niệm nhất, giống đến tám chín phần.

Hắn suy đoán dường như sau lúc hắn bỏ đi đã có kẻ dọn vào ở. Mãi đến khi hắn ngồi lên ngai vị Nhân Hoàng, Giang gia mới hoảng hốt cử người thu dọn lại căn phòng nhỏ này, nỗ lực phục dựng nguyên trạng diện mạo thuở ban sơ nhất.

Giang Ly khẽ lắc đầu, trong lòng dấy lên một niềm tiếc nuối khó tả, đoạn xoay người rảo bước tiến về phía từ đường.

Giang gia tế tổ, quy định vị lão giả lớn tuổi nhất phải quỳ trong từ đường cầu nguyện tiên tổ phù hộ, còn những thành viên khác phải nhốt mình trong phòng bế quan, tích cốc ròng rã chín ngày liền, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời nhằm thể hiện sự thành kính.

Bên trong từ đường, một vị lão giả già nua lụ khụ đang quỳ rạp trên sàn. Những nếp nhăn xếp chồng chéo lên nhau trên khuôn mặt lão tựa hồ muốn che khuất đi cả đôi mắt.

Giang Ly chầm chậm tiến đến trước mặt lão, tiện tay thi triển chút pháp thuật để nhìn thấu diện mạo thời trẻ của lão ta. Khuôn mặt ấy có ba bốn phần hao hao Giang Nhất Tinh, chắc hẳn không phải nhi tử thì cũng là tôn tử của Giang Nhất Tinh, hoặc có thể là một hậu bối nhỏ tuổi hơn.

Còn linh bài của Giang Nhất Tinh thì nghiễm nhiên nằm chễm chệ ngay dưới cùng trong mớ linh bài tầng tầng lớp lớp.

Giang Ly buông một tiếng thở dài nhè nhẹ, xoay người bỏ đi.

Rốt cuộc thì Giang Nhất Tinh cũng chẳng qua khỏi mệnh trời.

Dẫu mọi chuyện đều nằm trong dự liệu, nhưng hắn vẫn cảm thấy đôi chút hụt hẫng nhạt nhẽo.

Giang Ly chậm rãi tản bộ ra khỏi cánh cổng Giang gia. Nỗi ngậm ngùi trong lòng vừa chớm nở đã bị tiếng thét thê lương cắt ngang mạch suy nghĩ.

"Đại nhân, ròng rã mười ngày trời rồi, tại sao ngài vẫn chần chừ không chịu phái người đi tìm hài tử của chúng ta!"

"Chúng ta yêu cầu được diện kiến Thành chủ!"

Phía đối diện Giang gia chính là Phủ Thành chủ. Vài cặp phu thê đang quỳ rạp dưới đất, tha thiết cầu xin đám thị vệ của Phủ Thành chủ cho phép họ gặp mặt Thành chủ. Nhưng đám thị vệ vẫn trơ ra như phỗng, lạnh lùng dửng dưng tựa hồ chẳng thèm để lọt tai những tiếng gào khóc than thấu trời xanh kia.

"Chưa có sự đồng ý của Thành chủ, bất luận kẻ nào cũng không được phép gặp mặt ngài ấy. Xin các vị mau chóng rời đi cho."

Một tên thị vệ khác có lẽ thấy xót xa chẳng nỡ dứt tình cạn nghĩa, bèn kiên nhẫn giảng giải: "Thưa chư vị, nhân lực của Phủ Thành chủ xưa nay luôn trong tình trạng thiếu hụt trầm trọng. Các vị chỉ bảo rằng hài tử nhà mình bị người ta bắt cóc, rồi lần theo manh mối truy lùng mãi đến Thanh Thành thì bặt vô âm tín. Thanh Thành mỗi ngày lại tiếp đón một lượng người khổng lồ qua lại tấp nập. Không chừng lũ buôn người chỉ vô tình mượn đường đi ngang qua, thì dù chúng ta có muốn dốc lòng tìm kiếm, cũng chẳng biết phải bắt đầu mò mẫm từ đâu."

"Mấy tòa thành trì xung quanh đây cũng liên tục xảy ra chuyện hài tử mất tích, tất thảy manh mối đều biến mất dạng ở Thanh Thành. Hài tử của chúng ta chắn chắc đang ở loanh quanh đây thôi!" Một người khác uất hận phản bác.

Lúc trước, hắn từng cột một tấm bùa hộ mệnh yểm pháp thuật định vị vào cổ tay hài tử. Sau khi hài tử bị bế đi, hắn men theo linh lực pháp thuật truy vết đến tận Thanh Thành, sau đó tín hiệu pháp thuật mới hoàn toàn đứt đoạn. Trên đường hắn lại gặp thêm mấy vị phụ mẫu chung cảnh ngộ, có người thậm chí còn đánh mất hài tử ngay giữa lòng Thanh Thành.

Nếu bảo Thanh Thành không có uẩn khúc gì trong chuyện này, hắn có chết cũng không tin!

"Hài tử nhà ta thất lạc ngay tại Thanh Thành này cơ mà, sao đám buôn người lại có thể chỉ đi ngang qua cho được!"

Một tên thị vệ khác giữ khuôn mặt vô cảm nhả chữ: "Xin chư vị lượng thứ cho tình cảnh neo người của bọn ta. Chỉ cần các vị đưa ra được chứng cứ xác đáng cho thấy bọn buôn người đang ẩn nấp trong Thanh Thành, bọn ta tuyệt đối sẽ cử người đi truy tìm, như thế được chưa?"

"Tên khốn, ngươi đang nói cái thứ ngôn từ rác rưởi gì thế hả!"

"Chúng ta phải gặp Thành chủ!"

"Hài tử của chúng ta bị bắt cóc ngay tại chỗ này, bọn quan lại các ngươi lại trơ mắt đứng nhìn mà không chịu mó tay vào việc! Chẳng lẽ đây chính là cách hành xử của cái nôi sinh ra Nhân Hoàng sao!"

"Con nhà ta mất ngay tại Thanh Thành, thế mà lại bắt ta phải đi lùng sục chứng cứ cơ đấy! Trên đời này còn có đạo lý nực cười như vậy sao!"