Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhắc đến đây, Trương Khổng Hổ không khỏi thở dài cảm thán. Hắn vốn chỉ biết Cổ tộc bế quan ẩn thế, chẳng ngờ lại sa sút đến bước đường này. Nhớ thuở xa xưa, Cổ tộc từng sản sinh ra cả những đại nhân vật phi thăng lên Tiên Giới cơ mà.

"Ta lại hỏi tiếp xem kẻ nào có khả năng luyện cổ thuật, bọn họ khẳng định phải đọc được cuốn cổ tịch thờ phụng trong từ đường thì mới luyện thành. Mà cổ tịch ghi chép cổ thuật luôn được trông coi cực kỳ nghiêm ngặt, người ngoài tuyệt đối không thể nào có cơ hội tu luyện."

"Có điều ta mới thử tí thôi, đã ung dung cuỗm được cuốn cổ tịch đó ra mà chẳng ai phát hiện. Đương nhiên, ta đã mang trả lại chỗ cũ rồi."

"À đúng rồi, bọn họ còn tiết lộ một chuyện nữa. Khống Tâm Cổ - thứ bị Cổ tộc liệt vào hàng cấm nuôi dưỡng đã mất cắp rồi. Do quy định ẩn thế không được phép bước chân ra khỏi núi, nên bọn họ hy vọng Nhân Hoàng Điện chúng ta có thể ban bố tin tức, dặn dò mọi người đề cao cảnh giác."

"Khống Tâm Cổ ư?"

"Đúng vậy! Người Cổ tộc bảo loại cổ trùng này khủng khiếp vô cùng. Chỉ cần để người khác nuốt vào, thì dù sau này kẻ đó có trở thành tu sĩ Hóa Thần hay Hợp Thể đi chăng nữa, chủ nhân của cổ trùng vẫn có thể tùy ý điều khiển tâm trí hắn, mà bản thân hắn chẳng hề hay biết! Bởi vậy Cổ tộc mới truyền lại tổ huấn nghiêm cấm việc bồi dưỡng Khống Tâm Cổ!"

"Ngươi nhìn xem thứ này có phải là Khống Tâm Cổ không!" Giang Ly xòe lòng bàn tay ra, phơi bày con cổ trùng màu trắng.

"Đúng đúng đúng, chuẩn nó rồi! Kết kén thì y hệt hạt linh mi, nhỏ bé như sợi tóc, gặp nước thì nằm im bất động, còn đụng lửa thì hoạt động điên cuồng. Giang ca, huynh tìm được thứ này ở đâu thế?"

"Choang" một tiếng, đôi chân Tịnh Tâm Thánh Nữ bỗng chốc nhũn ra. Nàng vô tình gạt đổ nồi niêu bát đĩa, cả cơ thể mềm oặt quỳ sụp xuống nền đất.

Bọn chúng đã cho thêm cổ trùng vào linh mi bao nhiêu năm rồi? Đã có bao nhiêu sư muội lỡ ăn phải thứ này? Liệu có vị sư bá nào đã tích cốc nhưng thỉnh thoảng vẫn muốn nếm thử hương vị hay không? Rốt cuộc có bao nhiêu đệ tử Hồng Trần Tịnh Thổ đang mang Khống Tâm Cổ trong người?

Tịnh Tâm Thánh Nữ căn bản không dám suy nghĩ sâu xa về những vấn đề kinh khủng này!

"Cổ tộc có nói làm cách nào để phá giải Khống Tâm Cổ không?"

"Cũng giống như các loại cổ trùng khác thôi, một là chủ nhân của nó chủ động giải trừ, hai là tiêu diệt tận gốc con cổ trùng trong cơ thể. Do đó Khống Tâm Cổ sẽ hoàn toàn vô dụng đối với tu sĩ Độ Kiếp kỳ, bởi lôi kiếp lúc độ kiếp thừa sức hủy diệt lũ cổ trùng này."

"Có gì lát nữa ta giải thích với đệ sau, ngắt kết nối đây!"

Giang Ly cất Thông Tấn Phù đi, nét mặt trở nên cực kỳ nghiêm nghị: "Khống Tâm Cổ vẫn chưa phát tác, chứng tỏ mọi chuyện vẫn chưa đi đến bước đường cùng! Các sư muội của ngươi vẫn đang trông ngóng ngươi đến cứu bọn họ! Có ta ở đây, bất cứ chuyện gì cũng đều còn cơ hội vãn hồi!"

Giọng điệu trầm ổn, nghiêm túc pha lẫn sự tự tin không thể nghi ngờ của Giang Ly đã khiến Tịnh Tâm Thánh Nữ dần dần bình tĩnh trở lại.

Đúng thế, mọi việc vẫn chưa đi đến bước cuối cùng. Kẻ giấu mặt âm thầm thao túng suốt mấy chục năm trời, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa chịu kích hoạt Khống Tâm Cổ, điều này nói lên rằng thời cơ đối với hắn vẫn chưa thực sự chín muồi.

Sai lầm vẫn có thể bù đắp được, mọi thứ đều còn cơ hội!

"Giang Ly, đa tạ ngươi!" Đôi mắt Tịnh Tâm Thánh Nữ ánh lên vẻ kiên định. Nàng chậm rãi đứng dậy, hóa thành một đạo cầu vồng lao vụt về phía Hồng Trần Tịnh Thổ.

Giang Ly bám sát ngay phía sau.

Nhưng khi hai người vừa chuẩn bị bước vào Hồng Trần Tịnh Thổ, thì lại bị một lớp màn sáng của Hộ tông đại trận cản lại ở bên ngoài. Phía sau lớp màn sáng ấy, một kẻ đang buông nụ cười lạnh lẽo nhìn hai người đến muộn.

Kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ sóng gió này - vị trưởng lão từng bị Hồng Trần Tịnh Thổ trục xuất, Huyền Ai đạo cô!

Gần đây, trong lòng Huyền Ai đạo cô bỗng sinh ra một cỗ hoang mang khó tả. Đặc biệt là từ khi nghe tin Giang Nhân Hoàng ghé thăm Hồng Trần Tịnh Thổ, ả lại càng trở nên thấp thỏm lo âu, nơm nớp lo sợ Giang Nhân Hoàng sẽ phát hiện ra sự tình.

"Sẽ không đâu, không thể nào có chuyện đó! Bọn đệ tử trong môn phái rất hiếm khi được tiếp xúc với Nhân Hoàng. Kẻ ra mặt tiếp đón hắn chắc chắn chỉ có Thánh Nữ và Chưởng giáo, mà hai người đó lại hoàn toàn không mang cổ trùng trên người."

"Nhưng lỡ Nhân Hoàng dùng thần thức quét qua đám đệ tử thì sao? Không đâu, không đâu! Giang Nhân Hoàng làm người luôn quang minh chính đại. Dùng thần thức dò xét đệ tử chẳng khác nào nhìn trộm người ta cởi trần tắm rửa, loại hành động hạ lưu bỉ ổi cỡ đó tuyệt đối không phải là việc làm của Nhân Hoàng."

"Cơ mà vạn nhất xảy ra sự cố thì sao? Giang Nhân Hoàng lúc nào cũng hay có những nước đi nằm ngoài dự đoán, ai dám đảm bảo hắn sẽ không đột nhiên nổi thú tính cơ chứ?"