Đại Thừa Kỳ Mới Có Hệ Thống Nghịch Tập (Dịch)

Chương 38. 《Một Trăm Phương Pháp Khiến Nam Nhân Chủ Động》 (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dẫu bên ngoài đã lập thu, mang đậm hơi thở tiêu điều hiu hắt, nhưng bên trong Hồng Trần Tịnh Thổ lại là một bức tranh chim hót hoa hương, thảm cỏ xanh mướt trải dài. Những cánh hoa đào phơn phớt hồng đan xen thành từng mảng lớn, bay lả tả rụng xuống đỉnh đầu Thanh Dục đạo cô.

Gương mặt thanh tao tuyệt mỹ của Thanh Dục đạo cô thoáng vẻ u ám, nàng cứ thế đứng im mặc cho những cánh hoa đào vương vãi trên tóc mình.

Nàng ném ánh nhìn u oán về phía động phủ của Tịnh Tâm thánh nữ ở cách đó không xa, trong lòng dâng lên cảm giác như bị người ta nhẫn tâm vứt bỏ.

Động phủ lúc này có ba người. Một là Hồng Trần sư tổ đang nằm ngủ trên giường, một là đồ đệ ngoan của mình, vậy người thứ ba đáng lý ra phải là mình mới đúng chứ! Tại sao vị trí đó lại bị tên Giang Ly kia chiếm mất rồi!

Thanh Dục đạo cô rũ rượi cúi đầu. Cũng hết cách, ai bảo nàng không mang huyết mạch của Hồng Trần sư tổ cơ chứ. Nàng vốn chỉ là một thiếu nữ được chưởng giáo đời trước đưa về núi lúc đương độ tuổi trăng tròn, hoàn toàn không có mảy may sức đề kháng nào trước sức hút chết người của Hồng Trần sư tổ.

Vốn dĩ nàng không cam lòng tin vào tà môn, ôm tâm trạng sùng bái đong đầy mà đi diện kiến tiên nhan đang say giấc của Hồng Trần sư tổ.

Ngờ đâu sự sùng bái ấy rất nhanh đã bị biến chất, hóa thành dục vọng chiếm hữu vô bờ bến. Kết cục là, nàng bị Tịnh Tâm thánh nữ và Giang Ly hợp sức "mời" thẳng ra ngoài.

Có điều, thủ đoạn "mời" của bọn họ hơi thô bạo một chút.

Thật đáng ghét! Tại sao Giang Ly lại bình yên vô sự, còn đường đường là chưởng giáo như ta lại bị hắt hủi như người ngoài thế này!

Cùng lúc đó, bên trong động phủ. Không rõ do thay đổi môi trường, hay vốn dĩ đã đến lúc, tóm lại Hồng Trần tiên tử đang dần dần mở mắt.

Nàng hé đôi mắt, đôi đồng tử trắng đen rành rọt nhẹ nhàng lướt qua hai người đang đứng trước giường.

Ngay khoảnh khắc nàng vừa mở mắt, Giang Ly bỗng có ảo giác cả động phủ như bừng sáng, khiến tâm trí hắn thoáng chốc chao đảo.

Hồng Trần tiên tử bày ra điệu bộ ngây ngốc mơ hồ, khẽ cất giọng oanh vàng: "Các ngươi là ai, tên ngốc lúc nãy cứ luôn miệng cười hi hi giờ đi đâu mất rồi?"

"Hậu duệ đời thứ ba mươi sáu Tịnh Tâm, bái kiến tổ sư." Tịnh Tâm thánh nữ cung kính hành đại lễ với Hồng Trần tiên tử.

"Nhân Hoàng đời thứ bảy mươi hai xin ra mắt Hồng Trần tiên tử."

"Ngươi là hậu nhân của ta ư? Ta là ai? Nhân Hoàng lại là thứ gì?" Ánh mắt Hồng Trần tiên tử ánh lên vẻ mê mang, hoàn toàn mờ mịt trước cử chỉ của hai người.

Tịnh Tâm thánh nữ vội vàng dò hỏi: "Không biết tổ sư còn nhớ được bao nhiêu cố nhân cùng chuyện cũ?"

Vẻ ngơ ngác trên khuôn mặt Hồng Trần tiên tử càng đậm: "Ta chỉ nhớ mình tỉnh dậy trong một khối thủy tinh khổng lồ. Bên ngoài dường như có thứ gì đó đang trói buộc lấy ta..."

"Sau khi phá bỏ trói buộc, ta bèn cất bước xuống núi, cứ đi mãi về hướng đông. Ta đi xuyên qua hai thị trấn nhỏ, tiến vào một cánh rừng. Dọc đường đi, cơn buồn ngủ mỗi lúc một ập tới mãnh liệt, cuối cùng ta đành tìm một gốc cây cổ thụ trộm chợp mắt..."

"Lúc tỉnh giấc, ta bỗng thấy mình đang ở trong một căn lầu bằng vàng. Có một nam tử cứ đứng ngây ngốc nhìn ta đắm đuối. Ta mở lời hỏi thăm nhưng hắn chẳng thèm đáp nửa lời, chỉ biết hì hì cười ngờ nghệch. Cảm thấy nhạt nhẽo, ta bèn đi ngủ tiếp..."

"Cứ lặp lại như thế vài lần, thế rồi các ngươi xuất hiện trước mặt ta đây."

Hồng Trần tiên tử dường như không quen với việc phải nói quá nhiều trong một lúc, giữa chừng nàng ngừng lại thở dốc đến mấy lần.

"Vậy ngài còn nhớ được chuyện trên Tiên giới không? Hoặc là nguyên do ngài hạ phàm chẳng hạn?"

Hồng Trần tiên tử chỉ khẽ lắc đầu.

Tịnh Tâm thánh nữ và Giang Ly âm thầm đưa mắt nhìn nhau. Hồng Trần tiên tử phục sinh rồi mất trí nhớ, hay nói đúng hơn là nhục thân tự sinh linh trí mới nên chẳng mảy may giữ lại chút hồi ức nào.

Hàng chân mày Giang Ly khẽ nhíu lại, hắn cứ có cảm giác những lời Hồng Trần tiên tử vừa nói cất giấu điều gì đó không đúng đắn cho lắm.

Hắn dùng linh lực họa ra một bản đồ lập thể thu nhỏ của Hồng Trần Tịnh Thổ rồi đem trình tới trước mặt nàng: "Đây là nơi tiên tử tỉnh giấc. Sau đó ngài men theo phương hướng này mà đi, đúng chứ?"

Hồng Trần tiên tử gật đầu.

"Tiếp đó, ngài đi ngang qua hai thị trấn này, rồi cuối cùng dừng chân ở khu rừng?"

Hồng Trần tiên tử lại gật đầu.

"Ngài đi vào ban ngày ư?"

Hồng Trần tiên tử vẫn gật đầu.

Hai người lưu lại trò chuyện cùng nàng thêm một lát, kể lại chút dĩ vãng bi hùng của nàng được chép trong cổ thư, rồi giảng giải về đại thế của Cửu Châu ngày nay. Thấy nàng lại bắt đầu buồn ngủ, bọn họ bèn sắp xếp cho nàng nằm nghỉ ngơi tử tế rồi mới khuất dạng khỏi động phủ.