Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặc dù suy cho cùng thì hắn cũng được tính là một thành viên trong hội "nghĩ quẩn nghĩ quanh" kia.

"Tuy nhiên việc này cũng dễ hiểu thôi. Ngươi thân là Nhân Hoàng, thử hỏi có mấy kẻ dám to gan chất vấn ngươi. Viên Ngũ Hành phải không, Đại Chu ta có được một tu sĩ trượng nghĩa vạch trần cái ác như ngươi, quả thật là phúc phận của Đại Chu!" Chu Hoàng Cơ Chỉ vươn tay dùng sức vỗ vỗ vai Viên Ngũ Hành nhằm tỏ ý khích lệ.

Viên Ngũ Hành hoảng hồn đứng nghiêm người thẳng tắp, dõng dạc hô lên một tiếng "Vâng!".

...

Vùng ngoại ô Thanh Thành.

Ngay gần khu vực điểm không gian, đám đông đã tụ tập đông nghìn nghịt. Quần chúng quanh Thanh Thành đều đua nhau kéo tới đây, rạo rực ngóng trông muốn chiêm ngưỡng xem thuật ngược dòng thời gian rốt cuộc có hình thù ra sao. Dù sao đây cũng là loại đạo pháp dính líu đến quy tắc thời gian vô cùng hiếm gặp.

Lý do Giang tộc trưởng và đồng bọn không kịp phản ứng trước quyết định xin ngược dòng thời gian của Giang Ly phần lớn là vì những vụ án viện đến pháp thuật này quá sức ít ỏi. Cả mười năm ròng rã chưa chắc đã chạm trán một lần.

Lại có không ít những bậc cha mẹ đánh mất con cũng tất tả lặn lội từ các thành trì khác chạy tới, chỉ mong tìm lời giải đáp liệu hài nhi của mình có thực sự lọt vào tay tên ác nhân Giang Nhất Tinh hay không.

Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử kề vai sát cánh lơ lửng trên không trung. Đôi mắt họ khép hờ, chắp tay ưởng ngực, vạt áo bào màu vàng bay phấp phới trong gió.

Giang tộc trưởng và Tằng thành chủ đứng sóng vai nhau. Cả hai tuyệt nhiên chẳng toát ra vẻ căng thẳng nào, thậm chí trong lòng còn nhen nhóm ý đồ muốn cười nhạo.

Hai vị hoàng tử đã đạt được thỏa thuận, cùng nhau ra tay dìm chết chân tướng sự thật. Bọn hắn thật không tin Giang Ly và Viên Ngũ Hành vẫn còn cửa lật ngược thế cờ!

Trừ phi Chu Hoàng thân chinh giá lâm hoặc chính Nhân Hoàng nảy sinh nghi ngờ với kết quả thì may ra. Bằng không thì xác suất lật kèo là con số không tròn trĩnh. Cho dù chưởng giáo của các đại tông môn hay hoàng triều khác kéo đến cũng vô dụng mà thôi!

Nhưng Chu Hoàng và Nhân Hoàng sẽ đích thân cất bước đến đây sao?

Đùa à, làm gì có chuyện viển vông nhường đó.

Bọn chúng ngạo nghễ đưa mắt liếc về phía Giang Ly, chợt phát hiện bên cạnh hắn và Viên Ngũ Hành còn có sự xuất hiện của một nam tử khoác áo choàng đen trùm mũ kín bưng. Cái loại hành tung thập thò lén lút như chuột chạy cùng sào này, thoạt nhìn đã biết chẳng phải thứ tốt lành gì.

"Giờ lành đã điểm, chuẩn bị tiến hành ngược dòng thời gian." Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử đồng loạt mở bừng hai mắt, quét ánh nhìn sắc lẹm đi bốn phương tám hướng.

Vô số cái đầu ngước lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào thân ảnh của hai vị hoàng tử.

Chỉ thấy hai vị hoàng tử bắt quyết biến ảo linh hoạt thoăn thoắt, thậm chí trên không trung còn lưu lại những tầng tàn ảnh chồng chéo lên nhau, khiến người xem không khỏi trầm trồ thán phục.

Thuận theo tiếng đọc nhẩm khẩu quyết lầm rầm tựa muỗi kêu của cả hai, trong thâm tâm đám đông chợt cuộn trào một loại cảm giác mông lung xa xăm hoảng như cách một đời. Bọn họ cảm thấy khoảng cách giữa bản thân và hai vị hoàng tử ngày càng xa vời vợi. Khoảng cách này chẳng phải đo lường trên bình diện không gian, mà là ngự trị ở dòng chảy thời gian. Hình dáng hai vị hoàng tử cứ thế mờ nhạt dần, cuối cùng tan biến hoàn toàn, tựa hồ đã thoát ly khỏi vùng thời không hiện tại.

Có tu sĩ định thừa cơ hội ngàn vàng này để lĩnh hội thời gian chi đạo, nào ngờ lại sơ sẩy sụp bẫy lún sâu vào tâm ma thời gian. Nếu không nhờ có đồng bạn kề cận phát giác kịp thời mà đánh thức hắn ta thì e rằng lúc hắn ta bừng tỉnh trở lại đã là hơn một trăm năm sau mất rồi. Mặc dù đối với gã tu sĩ kia, khoảng thời gian dài đằng đẵng đó cũng chỉ lướt qua trong một cái chớp mắt.

Bởi vậy, hoàng thất Đại Chu tu hành thời gian chi đạo luôn luôn đặt ra quy định khắt khe là phải có người túc trực hộ pháp.

"Thủ pháp của hai vị tử điệt này vô cùng thuần thục, tốc độ kết ấn ở tầm tu vi cỡ này đã coi là rất khá rồi." Giang Ly gật gù buông lời bình phẩm về hai vị hoàng tử.

"Hừ, Giang huynh không cần nể mặt đệ. Cái màn này của hai thằng nhãi ranh rõ ràng là làm màu huyễn kỹ chiếm phần hơn. Trông đợi gì vào cái kiểu lâm trận mà còn phải trải qua lắm thủ tục rườm rà thế này, chắc chưa kịp thi triển đã bị người ta đánh cho tan xác rồi." Chu Hoàng Cơ Chỉ hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên cực kỳ bất mãn với hai tên nhi tử của mình. "Chờ việc này kết thúc, ta nhất định phải tống cổ bọn chúng đi rèn giũa thực chiến cho đàng hoàng mới được."

Viên Ngũ Hành đứng thu lu rụt rè bên cạnh hai vị đại lão, toàn thân run rẩy lẩy bẩy, dẫu cho vàng rơi mười nén cũng chẳng dám hé răng chen ngang nửa lời.