Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Với thần thông của Giang Nhân Hoàng, việc giúp người khác đột phá Nguyên Anh dễ như trở bàn tay. Thế nhưng hắn lại chẳng ngăn cản Giang gia sử dụng thủ đoạn ma đạo. Điều đó chứng tỏ hắn không chỉ dung túng gia tộc, mà bản thân hắn e rằng cũng là kẻ trong ma đạo! Chỉ có kẻ tu ma mới vứt bỏ các cách chính thống khác, mặc kệ cho gia tộc mình dùng những phương pháp cực đoan để đột phá Nguyên Anh!"

"Trương tiền bối, nếu suy đoán của ta là sự thật, đương đại Nhân Hoàng lại là kẻ tu ma, vậy thì Cửu Châu đại lục sắp phải đối mặt với một trận hạo kiếp rồi! Cúi xin Trương tiền bối mau chóng báo cáo việc này lên quý tông chủ!"

Viên Ngũ Hành nói xong bèn định quỳ rạp xuống cầu xin Giang Ly. Nhưng hắn bỗng phát hiện mình như bị một đôi bàn tay vô hình đỡ lấy, dù cố sức thế nào cũng không thể quỳ xuống được.

"Trương tiền bối..."

Viên Ngũ Hành còn định nói thêm gì đó, bỗng thấy nét mặt Giang Ly tối sầm lại. Hắn đứng phắt dậy, sải bước ra khỏi phòng.

Khí thế tỏa ra từ người Giang Ly cực kỳ khủng bố, dường như đang đè nén sự phẫn nộ tột cùng. Viên Ngũ Hành nuốt ực một ngụm nước bọt, không dám mở miệng thốt thêm lời nào.

Mặc kệ Viên Ngũ Hành có nói xấu Nhân Hoàng ra sao, tỷ như Giang Nhân Hoàng âm thầm giúp đỡ Giang gia, hay Giang Nhân Hoàng lén lút tu luyện ma đạo... Giang Ly đều có thể cười nhạt bỏ qua. Hắn nghe như nghe kịch vui, bởi hắn biết rõ bản thân chưa từng làm mấy chuyện đó.

Nhưng riêng cái suy đoán Giang gia huyết tế hài nhi thì lại khác! Bởi Giang Ly hiểu rõ, chuyện này mười phần khả năng là sự thật!

Nếu không, chẳng cách nào lý giải nổi việc Giang gia cần một lượng lớn trẻ sơ sinh như vậy!

Nhân Hoàng Điện là thế lực đi đầu trong việc phản đối ma đạo trên toàn Cửu Châu đại lục, vậy mà Giang gia lại dám mượn danh nghĩa của hắn để tu ma!

Lửa giận trong lòng Giang Ly sục sôi khó dằn. Hắn lấy bản thân làm tâm, thần thức ồ ạt bung tỏa ra hàng trăm dặm. Mọi ngóc ngách trong Thanh Thành và vài thành trì lân cận đều hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Thế nhưng... không phát hiện được gì.

Không phát hiện gì... bản thân điều đó đã là một vấn đề lớn.

Hắn không tìm thấy dấu vết huyết tế, nhưng cũng chẳng thấy tăm hơi của những hài nhi mất tích đâu.

Giang Ly còn đặc biệt dồn thần thức càn quét tòa đại trạch của Giang gia. Mọi thứ vẫn giống hệt những gì hắn nhìn thấy trước đó: Giang gia đang làm lễ tế tổ, không hề có điểm bất thường, chẳng có mật thất hay lối đi ngầm nào cả.

Rơi vào tình huống này, một là những lời Viên Ngũ Hành nói đều là sai bét, hai là có kẻ đã giấu lũ trẻ vào một không gian khác.

Cửu Châu đại lục có hai cách lợi dụng không gian. Cách thứ nhất là lấy nhẫn trữ vật làm vật dẫn, có thể ra vào bất cứ lúc nào, nhưng loại không gian này không thể chứa vật sống. Cách thứ hai là tìm một điểm nút không gian. Điểm nút này không thể di dời, nhưng lại có thể dung nạp sinh mệnh. Bí cảnh cũng được hình thành theo phương thức này.

Vị trí của điểm nút không gian cực kỳ kín kẽ. Nếu không phải đang lúc ra vào, thì người bên ngoài căn bản không thể phát hiện.

"Những chuyện ngươi nói có bằng chứng xác thực không? Ví dụ như dùng Lưu Ảnh Cầu ghi lại cuộc trò chuyện giữa gia chủ Giang gia và thành chủ chẳng hạn?"

Viên Ngũ Hành thấy Giang Ly bước vào phòng trở lại, sắc mặt đã khôi phục sự bình thản như trước, hoàn toàn không còn vẻ u ám lúc nãy.

"Không có. Khởi động Lưu Ảnh Cầu sẽ sinh ra dao động pháp lực, không qua mặt được gã thành chủ Nguyên Anh kỳ kia. Còn các bằng chứng khác... cũng không."

Viên Ngũ Hành cúi đầu thất vọng, nhưng liền vớt vát: "Tần suất Giang gia tế tổ gần như trùng khớp với tần suất trẻ sơ sinh mất tích. Ta đồ rằng Giang gia chỉ lấy việc tế tổ làm bình phong, thực chất là đang làm trò huyết tế hài nhi. Có điều, mỗi khi tế tổ bọn chúng canh phòng quá sức sâm nghiêm, mấy năm nay ta cố tìm cách luồn vào mà lực bất tòng tâm."

"Lúc này Giang gia đang tế tổ, tiền bối, ngài có thể thử..."

Giang Ly lắc đầu: "Ta đã đến Giang gia thăm dò rồi, chẳng có gì bất thường cả... Hửm?"

Khóe môi Giang Ly khẽ nhếch lên, nụ cười nửa như vui mừng vì vừa bắt được đuôi hồ ly, nửa lại hệt như tiếng cười gằn lạnh lẽo.

"Mới nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến."

Thần thức của Giang Ly nãy giờ vẫn chưa hề thu lại, luôn một mực bao trùm phương viên trăm dặm.

...

Dưới gốc đại thụ nằm ở vùng ngoại ô Thanh Thành, không gian bỗng vặn vẹo mờ ảo. Một lão giả bận áo bào gai thò người bước ra.

Lão giả áo gai cảnh giác quan sát tứ phía. Xác nhận không có kẻ nào dòm ngó, lão mới dậm chân lao vút về phía từ đường Giang gia.

...

Giang Ly không bám theo lão giả áo gai đến Giang gia, mà trực tiếp xách cổ Viên Ngũ Hành lôi thẳng đến điểm nút không gian ngoài ngoại ô Thanh Thành.

Hắn vươn tay điểm nhẹ một cái, không gian lập tức gợn sóng lăn tăn, cuối cùng mở ra một cánh cổng không gian vững chãi.

Không gian bên trong rất hẹp, chỉ cỡ bằng một cái hang động. Vừa bước vào, mùi máu tanh xộc lên mũi nồng nặc khiến Viên Ngũ Hành sặc sụa ho khan.

Miễn cưỡng làm quen với mùi máu tanh, Viên Ngũ Hành chết sững trước khung cảnh hãi hùng bày ra trước mắt.

Hàng trăm bộ xương khô bé xíu, ngắn hơn cả cẳng tay người lớn, chất thành từng đống dọc hai bên vách động. Bọn chúng bị vứt lay lắt như mớ rác rưởi. Hộp sọ vỡ nát lìa khỏi xương sống, xương tay xương chân đứt lìa văng vãi khắp nơi, cực kỳ lộn xộn.