Chúa Tể Thời Gian

Chương 10. Không phải chứ, mày liều mạng như thế là vì điều gì?

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sát khí cuồng dại ập đến trước mặt khiến Đàm Kiệt không khỏi ngẩn người. Trước đây sao ông ta lại không nhận ra tên nhóc con này lại có sát tính lớn đến vậy? Đây rõ ràng là càng giết càng hăng rồi!

"Phó thủ lĩnh Bạch, số lượng linh cẩu vẫn không ngừng tăng lên, e rằng Linh Cẩu Vương cũng sắp tới rồi đấy. Chúng ta không thể vì nóng giận nhất thời mà hành động không suy nghĩ được, các anh em đều sắp chống đỡ không nổi, cánh tay cơ khí của Vương Xà cũng sắp cạn năng lượng, nếu đánh tiếp nữa thì e là..."

"Lão Đàm, nếu ông còn dám khiến sự hăng hái của mọi người dao động, ông đây sẽ là người đầu tiên bắn vỡ đầu ông!"

Hiện giờ, Bạch Dã vẫn còn đang chém giết vô cùng hăng say, tố chất cơ thể liên tục được tăng cường, làm sao có thể rời đi.

Đối mặt với ánh mắt giận dữ của Bạch Dã, Đàm Kiệt vừa kinh ngạc vừa tức giận, thậm chí còn cảm thấy có chút hoang đường. Cái quái gì thế này, rốt cuộc ông ta là thủ lĩnh hay cái tên này là thủ lĩnh đây thế này?

Không phải chứ, mày chỉ là một tên phó thủ lĩnh hữu danh vô thực, chúng ta liều mạng làm gì thế này?

Dù phẫn nộ nhưng lại không có chỗ trúc giận, Đàm Kiệt chỉ đành kiên nhẫn khuyên nhủ: "Phó thủ lĩnh Bạch, cậu hãy nghe tôi nói một lời..."

"Không nghe!"

Đàm Kiệt: "..."

Đúng là vô lý hết sức, mày sắp bị hút khô rồi mà còn muốn chém giết nữa sao?

Khi nhìn thân hình đứng không vững của Bạch Dã, mắt Đàm Kiệt cũng đỏ lên. Cho dù tên nhóc con này muốn chết thì cũng đừng nên kéo ông ta vào chứ, đợi giết sạch bầy linh cẩu rồi thì không ai cản nữa đâu, nhưng bây giờ Bạch Dã hoàn toàn không được chết!

Vài phút trước, ông ta còn mong Bạch Dã nổ súng bao nhiêu, vậy thì bây giờ lại mong hắn rút lui bấy nhiêu. Đúng lúc ông ta định cưỡng ép đưa Bạch Dã đi, đúng lúc này, Bạch Dã giống như bị rút cạn sức lực, lảo đảo một cái rồi ngã nhào xuống đất.

Đàm Kiệt giật bắn mình, gồng mình chịu đựng những cú cắn xé của lũ linh cẩu, vội vàng lao đến bên cạnh Bạch Dã, chỉ sợ hắn sẽ chết mất.

"Phó thủ lĩnh Bạch! Cậu không sao chứ?"

Bạch Dã chộp lấy cánh tay Đàm Kiệt, khuôn mặt tái nhợt tràn đầy vẻ kiên định, đôi môi run rẩy thốt lên: "Đỡ... đỡ tôi dậy, tôi còn có thể chiến đấu!"

Đến cuối cùng, hắn gầm lên một tiếng, vậy mà nhanh tay túm lấy tay Đàm Kiệt để đứng dậy, giơ Hài Cốt Chi Tức lên.

"Đoàng đoàng đoàng..." Cầm súng là bắn!

Tê dại! Đàm Kiệt hoàn toàn tê dại rồi!

Thằng nhóc này là tên điên sao? Dư chấn của nấm độc vẫn chưa tan hết à?

"Phó thủ lĩnh Bạch! Phó thủ lĩnh Bạch! Cậu nương tay chút đi! Cậu thật sự không thể đánh tiếp được nữa đâu, nếu còn đánh nữa thì cậu sẽ chết đấy!"

Đàm Kiệt thấy thật sự không khuyên nổi Bạch Dã, thế là cứ thế túm lấy hắn định lôi đi rút lui.

Bạch Dã không ngừng giãy giụa, gầm thét: "Lão Đàm, ông buông tôi ra, ông đây phải giết sạch lũ tạp chủng này!"

"Phó thủ lĩnh Bạch, thật sự không thể giết tiếp được nữa, mau rút lui đi, coi như tôi cầu xin cậu có được không?" Giọng điệu của Đàm Kiệt thậm chí đã như van nài.

"Rút lui!? Lui đi đâu? Nay bầy chó vây quanh, tôi đã không còn đường lui nữa rồi, sự đã đến nước này chỉ có thể dìm nồi đập thuyền, tử chiến đến cùng! Các anh em! Xông lên cho ông đây!"

"Bạch... đại ca của tôi ơi, cậu nói nhảm gì thế? Thị trấn Hôi Thổ ngay phía sau kìa, chạy vài trăm mét là về đến nhà rồi!" Đàm Kiệt sắp khóc đến nơi, chẳng cần biết Bạch Dã có đồng ý hay không, cứ thế kéo hắn bắt đầu chạy.

Bạch Dã đại nộ, nhắm thẳng vào khuôn mặt to bè của Đàm Kiệt mà vả liên tiếp. Chủ yếu là vì trên người đối phương toàn là lông cứng, chỉ có phần mặt là lông hơi thưa.

"Sau lưng tôi là 800 cư dân của thị trấn Hôi Thổ, tôi đường đường là thủ lĩnh, nếu không dẫn dắt họ mở ra một con đường máu, chẳng lẽ trơ mắt nhìn họ chết đói trong trấn sao?"

Sau khi ăn xong mấy cái tát, Đàm Kiệt giận đến tím mặt, vừa định phát tác thì đúng lúc này...

Ầm ầm ầm...

Trong màn cát vàng phương xa đột nhiên vang lên tiếng động như hàng vạn con ngựa phi nước đại, từng bóng đen dữ tợn dưới sự che chở của cát bụi đang phi tốc áp sát, bóng đen dẫn đầu lại càng cao lớn hãi hùng!

"Linh Cẩu Vương!" Đàm Kiệt sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, chẳng màng đến chuyện khác nữa, vác Bạch Dã lên vai mà liều mạng bỏ chạy.

Mà Bạch Dã vẫn còn đang gào thét!

"Buông ông đây ra! Ông đây muốn quyết một trận tử chiến với Linh Cẩu Vương! Sau lưng tôi khói bếp vạn nhà chưa tan, tiếng trẻ thơ khóc lóc vẫn còn bên tai, hôm nay vũ khí trong tay chúng ta chính là rào chắn cuối cùng bảo vệ khói lửa nhân gian này!"

Đàm Kiệt không đáp, chỉ cắm đầu chạy thục mạng.

"Họ gọi tôi là phó thủ lĩnh Bạch! Đây không chỉ là danh xưng, mà còn là trách nhiệm! Hôm nay dù có chiến tử, thân xác tôi cũng phải hóa thành gạch đá thành trì, đúc nên bức tường máu thịt ngăn chặn lũ linh cẩu!"

Đàm Kiệt bị những tiếng gầm đầy nhiệt huyết này làm cho choáng váng. Điên rồi! Chắc chắn tên nhóc này đã bị nấm độc gây tổn thương thần kinh, gây ra tổn thương vĩnh viễn nên mới hoàn toàn phát điên như vậy!

"Mỗi tấc đất dưới chân đều chôn vùi hạt giống của bách tính, mỗi mảnh giáp trên vai đều buộc lấy ánh đèn vạn gia, chỉ có chiến..."

"Phó thủ lĩnh Bạch! Đừng gào nữa, về đến nhà rồi!" Đàm Kiệt đặt mạnh Bạch Dã xuống đất.

Bạch Dã vẫn còn gào!

Nói nhảm, chính vì về đến nhà mới càng phải gào, nếu không thì gào cho ai nghe? Làm sao thu phục lòng người?

Những lời này khi vào tai người ăn minh thì có lẽ hơi giả tạo nhưng đám người đất hoang ở thị trấn Hôi Thổ này vốn chẳng đọc được mấy chữ, đã bao giờ nghe qua những lời lừa phỉnh hào hùng như thế này đâu.

"Mau đóng cửa!” Trên người Vương Xà đầy máu, vừa bước vào đã tức giận lên tiếng. Đám tay hạ và cư dân chờ sẵn trong trấn vội vàng đóng cổng thành lại. Cánh cửa gỗ bọc sắt dày cộm khảm chi chít đinh sắt lớn chính là lợi khí để ngăn cản lũ linh cẩu.

"Đừng đóng cửa! Cho chúng tôi vào với!"

"Đại ca! Chúng tôi vẫn còn ở bên ngoài! Cầu xin thủ lĩnh mau mở cửa đi!"

Bởi vì tay chân không được linh hoạt cho lắm nên mấy tên đàn em bị thương đã bị chặn lại bên ngoài cửa.

Một lát sau, tiếng gầm gừ hung bạo cùng tiếng thét thảm thiết liên tiếp vang lên, còn xen lẫn chút tiếng nhai nuốt khiến người ta sởn gai ốc. Âm thanh xung kích khiến những người sống sót mặt mày trắng bệch, tim đập chân run.

Có người lộ vẻ không đành lòng, ngoảnh mặt đi chỗ khác, hốc mắt không kìm được mà đỏ lên. Những người bị nhốt ngoài thành đều là anh em đã sinh hoạt cùng họ nhiều năm.

Nhưng giờ đây, một cánh cửa ngăn cách chính là biệt ly sinh tử. Rõ ràng Linh Cẩu Vương vẫn còn ở rất xa, họ vẫn còn cơ hội trốn về thị trấn Hôi Thổ nhưng Vương Xà và Đàm Kiệt hoàn toàn không muốn gánh chịu rủi ro dù chỉ là một chút, thế là cứ thế nhốt hết đám người này ngoài cửa. Hành động này không khỏi khiến lòng người lạnh lẽo.

Có lẽ không ai dám nói gì, nhưng chuyện này sẽ luôn như đám mây đen bao phủ tâm trí mọi người.

"Mở cổng thành ra! Tôi muốn đi cứu họ!"

Giọng nói hào hùng của thiếu niên như một thanh kiếm vàng sắc bén, đâm xuyên qua đám mây mù trong lòng mọi người! Đám cư dân tham gia phòng thủ cùng bọn người Vương Xà ngơ ngác quay đầu, vô số ánh mắt tập trung lên khuôn mặt cương nghị của Bạch Dã, mỗi người một vẻ mặt

Thấy không ai hưởng ứng, Bạch Dã chẳng nói lời thứ hai, rút Hài Cốt Chi Tức ra, đi thẳng về phía cổng thành.

Hành động này dọa Đàm Kiệt sợ đến mức vội vàng lách người chắn phía trước.

"Phó thủ lĩnh Bạch! Cậu ngàn vạn lần không nên ra ngoài lúc này, Linh Cẩu Vương đang ở ngay bên ngoài..."

"Tránh ra, lão Đàm!" Bạch Dã lạnh lùng nói: "Cho dù là người của khu Đông hay khu Tây, tất cả những anh em đang kẹt bên ngoài đều là người của thị trấn Hôi Thổ. Ngày nào tôi còn là phó thủ lĩnh, vậy thì kể từ nay về phải bảo vệ họ chu toàn ngày đó!"

Nếu là kẻ khác nói lời này, Đàm Kiệt chỉ xem như đối phương đang diễn kịch nói phét, nhưng lời này lại được thốt ra từ miệng Bạch Dã, ông ta không dám không tin. Vừa rồi nếu không nhờ ông ta kéo Bạch Dã về trước, vậy thì chắc hẳn giờ này hắn vẫn còn đang quyết chiến ở ngoài kia!

Chương trước