Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Chư vị cần biết, việc này không phải chuyện riêng của Lục mỗ, mà là đại sự do Bạch Long Hiên chủ phân phó!”
“Chính là bởi vì can hệ trọng đại, mới càng không thể chậm trễ.”
Tư Mã Dương lúc này mới lên tiếng:
“Chỉ là, trong lòng ta còn có chút nghi vấn, muốn mời Lục trưởng lão minh xác cáo tri!”
Ánh mắt Lục Minh lấp lóe.
Tư Mã Dương đã trực tiếp hỏi thẳng:
“Trong hơn mười năm qua, triều đình, danh môn đại phái, Liên Sinh Giáo, thậm chí Ký Long Sơn đều giống như đang tìm kiếm cái gọi là ‘Đạo Quả’. Thứ đồ chơi này, rốt cuộc có chỗ lợi gì?”
“Ừm...”
Lục Minh trầm mặc, sau một lát mới trả lời:
“Chư vị có thể hiểu nó thành ‘Thần công bí tịch’, ‘Linh đan diệu dược’...”
“Lục trưởng lão, ngươi đang nói giỡn sao!”
Sắc mặt Tư Mã Dương trầm xuống:
“Ngươi sẽ không cho rằng chúng ta ở lâu trong núi lấy quặng thì cái gì cũng không biết chứ?”
“Chư vị nếu đã biết, cần gì phải hỏi ta?”
Lục Minh bưng chén trà, ngữ khí bình thản:
“Chỉ là ta khuyên các vị một câu, có nhiều thứ, triều đình đụng đến được, Liên Sinh Giáo đụng đến được, Lạn Kha Tự đụng đến được, Bạch Long Hiên ta đụng đến được. Nhưng các ngươi, lại không thể chạm vào!”
Hô!
Sắc mặt đám người Tư Mã Dương tất cả đều biến đổi, càng có người đột nhiên đứng lên, trợn mắt nhìn trừng trừng.
“Trước đó vài ngày, Hắc Sơn Thành hư hư thực thực có một viên Đạo Quả hiện thế. Lại về sau, chính là vị Cẩm Y Vệ Chỉ huy sứ danh chấn Thanh Châu - Dụ Phượng Tiên đều tao ngộ mấy chục lần vây giết, mới bảo trụ được viên Đạo Quả kia. Chư vị tự thấy mình so với Dụ Phượng Tiên như thế nào?”
Lục Minh mặt không đổi sắc, thấy đám người Tư Mã Dương không nói thêm lời nào nữa, thần sắc mới hòa hoãn đôi chút:
“Đạo Quả chính là vật tất yếu để Thay Máu đại thành, bước tới trước cửa Võ Thánh. Chư vị vốn cũng không cần đến, hà tất phải nhớ mãi không quên?”
“Thôi được.”
Tư Mã Dương thở dài, tựa hồ thỏa hiệp:
“Chúng ta vốn không nên có ý nghĩ xằng bậy này. Chỉ là trưởng lão dựa vào đâu mà khẳng định, Độc Long Sơn ta liền có cái gì ‘Thiên Hữu Đạo Quả’?”
“Đây cũng là chuyện ngay cả ta cũng không biết.”
Lục Minh thở dài:
“Chư vị đầu lĩnh không cần nhìn ta như vậy, lão phu tuy là tìm Thiên Hữu Đạo Quả mà đến, nhưng Đạo Quả này cũng tất nhiên cùng ta không có quan hệ gì...”
“Trưởng lão nói đùa, nào có cái gì trợn mắt nhìn?”
Một đám đầu lĩnh đều cười xòa, thái độ tựa hồ hoà hoãn lại, dường như hết thảy mâu thuẫn trước đó đều không tồn tại.
‘Cuối cùng cũng lừa gạt cho qua...’
Lục Minh trong lòng nhẹ nhàng thở ra, đang muốn nói gì, liền nghe được bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, một đại hán vết máu khắp người nhào vào trong hành lang.
“Độc Long Trấn thất thủ, Tam ca cùng Lục huynh tuần tự chiến tử!”
“Cái gì?!”
...
Hô hô ~
Hàn phong từ Nam Sơn chầm chậm thổi tới, cuốn lên từng mảnh tuyết đọng, càng thấy cảnh tượng đìu hiu.
Một đoàn người đạp tuyết mà tới.
Những người này đi lại mạnh mẽ, thân hình thẳng tắp, hoặc mặc võ bào màu đen, hoặc khoác trường bào bó sát người, đều có đao kiếm mang theo, khí tức trầm ngưng mà lạnh lẽo.
Người đi đầu cao tám thước, mắt sáng mặt rộng, dậm chân giữa hàn phong làm tung bay vạt Phi Ngư Phục màu trắng bạc, Tú Xuân Đao bên hông như ẩn như hiện.
“Bách hộ đại nhân, tiểu tử này làm được thật! Ra tay đen tối không thua gì ngài.”
Đoàn người dạo bước mà đến, nhìn qua Độc Long Trấn huyết khí chưa tan, đều tấm tắc lấy làm kỳ lạ, một thanh niên tuấn lãng trêu ghẹo nói.
“Lâm An, tiểu tử ngươi ngứa da rồi hả?”
Tào Kim Liệt đè lại Tú Xuân Đao, cười mắng một tiếng, nhưng cũng có chút kinh ngạc:
“Biển cả di châu a! Nho nhỏ Hắc Sơn huyện, thế mà cũng có nhân tài như vậy? Không tệ, không tệ. Chỉ huy sứ đại nhân của ta xem như đáng tin cậy một lần!”
“Chỉ huy sứ đại nhân của ta...”
Mấy tên Cẩm Y Vệ nghe vậy thân thể đều run lên một cái, mặt lộ vẻ cười khổ.
Đại Minh chín đạo hai mươi bảy vị Chỉ huy sứ, thế nhưng không có vị nào so với vị đại nhân này của bọn hắn càng không đáng tin cậy hơn.
“Có trời mới biết đại nhân hiện tại đã tới nơi nào?”
Lâm An trên mặt ưu sầu:
“Liên Sinh Giáo Dư Linh Tiên, Trường Lưu Sơn Đoạn Phi, Bạch Long Hiên Ngọc Long Tán Nhân, Nam Lĩnh Kiếm Phái Vương Kiếm Hào, Thanh Châu Quân An Bình Phi... Cái này đều là những kẻ sành sỏi, đại nhân một mình, chỉ sợ lực có chưa đến.”
“Có Đại Vân Ưng, ngoại trừ ả Dư Linh Tiên kia bên ngoài, những người còn lại không theo kịp đại nhân chúng ta đâu.”
Tào Kim Liệt nói, trong lòng liền rất là không vui.
Đoạn đường này bọn hắn không biết chạy chết vài thớt ngựa tốt, không đuổi theo kịp thì thôi, còn chạy đến chật vật không chịu nổi.
“Hi vọng đại nhân có thể đem viên Đạo Quả kia nắm bắt tới tay đi ~”
Lâm An lắc đầu.
“Được rồi, chúng ta đuổi theo, sợ cũng không giúp đỡ được cái gì, chẳng bằng đi gặp vị tiểu đồng liêu này của chúng ta.”
Có người đề nghị.
Mất dấu Dụ Phượng Tiên về sau, bọn hắn lại một đường trở về, mất rất nhiều ngày mới đuổi kịp vị đồng liêu mới này.
“Theo ta thấy, chúng ta tạm thời thong thả.”
Lâm An nhìn lướt qua chiếc xe chở tù đang run lẩy bẩy bên cạnh đường, nói khẽ:
“Tiểu tử này giết người của Độc Long Trại, tên Tư Mã Dương kia sợ cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, chúng ta chẳng bằng nhìn xem vị tiểu đồng liêu này đối phó thế nào?”
Còn lại mấy tên Cẩm Y Vệ liếc nhau, đều có chút ý động.
“Nói hươu nói vượn! Cẩm Y Vệ nơi nào có loại quy củ này? Bị Chỉ huy sứ biết, sợ không phải muốn lột da các ngươi.”
Tào Kim Liệt trừng mấy người một chút, lại tự lắc đầu:
“Còn nữa, các ngươi quả thật coi là vị tiểu đồng liêu này của chúng ta lỗ mãng như thế sao?”
“Bách hộ đại nhân nghĩ sao?”
Lâm An nao nao:
“Tiểu tử này hẳn là đang chờ chúng ta?”
“Một kẻ xuất thân ăn mày, lăn lộn tại chợ búa nhiều năm, nơi nào sẽ lỗ mãng như thế? Sợ không phải đã sớm đang chờ chúng ta tới...”
Tào Kim Liệt cười nhạt một tiếng:
“Đi thôi, gặp một lần vị tiểu đồng liêu này đi!”