Cản Thi Tượng

Chương 39. Tiểu quỷ khiêng quan tài

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Bịch!"

Trên con đường thôn tĩnh mịch như chết, một tiếng vang trầm muộn dị thường rõ ràng.

Thiếu niên sau khi chạm đất, hô một tiếng 'Bành tiên sinh', sau đó lập tức nhảy lên lại.

Chỉ cần một cái liếc mắt, thiếu niên liền xác định, lực đạo của bản thân khẳng định là đủ rồi, hơn nữa phương thức tiếp xúc trực tiếp này, vẫn không gọi tỉnh được Bành tiên sinh.

Bởi vì mượn ánh đèn dầu lờ mờ, hắn nhìn thấy trên đầu Bành tiên sinh, có một dòng máu đỏ sẫm, chậm rãi chảy xuống, mà khuôn mặt kia của ông ấy, lại không có mảy may biểu tình thống khổ, y hệt vẫn mang theo nụ cười quỷ dị kia.

Khuôn mặt tươi cười kia của Bành tiên sinh vốn dĩ đã rất dọa người rồi, hiện tại lại thêm ra một vệt máu, trong nháy mắt liền trở nên càng thêm khủng bố dọa người.

Thiếu niên không phải chưa từng nghĩ tới ném chỗ khác, tỷ như bụng ngực gì đó, nhưng những chỗ này đều tương đối chịu đau, thiếu niên không nắm chắc được phải dùng bao nhiêu lực đạo.

Huống hồ, những chỗ này đều cách một lớp quần áo, trừ phi dùng cục đá vô cùng sắc nhọn, bằng không đừng hòng ném ra máu.

Về phần tại sao phải ném ra máu, thiếu niên là có phán đoán của riêng mình.

Hắn và Bành tiên sinh là đồng thời bắt gặp đội ngũ 'khiêng quan tài' này, hơn nữa bản lĩnh của Bành tiên sinh hiển nhiên cao hơn hắn.

Nhưng tại sao bản thân không biến thành một thành viên của bọn họ, mà Bành tiên sinh lại trở thành 'kẻ khiêng quan tài'?

Thiếu niên cảm thấy, chuyện này rất có thể liên quan tới việc hắn cản trở Cẩu Đản trước đó.

Lúc đó, hắn vì để cản Cẩu Đản, dùng thân thể của mình chắn trước mặt Cẩu Đản, lấy hai chân làm trụ đỡ, kết quả chính là giày rơm mài rách, lòng bàn chân của hắn cũng cọ xát trên mặt đất đến tứa máu, dẫn đến hiện tại hắn mỗi khi bước một bước đều đau đớn không thôi.

Cho nên thiếu niên liền cảm thấy, bản thân là bởi vì lòng bàn chân chảy máu đau nhức kịch liệt, mới không trở thành 'kẻ khiêng quan tài'.

Cộng thêm lúc sau đầu gối hắn lại đập xuống đất, đau nhức kịch liệt khiến hắn từ trong hoảng sợ tỉnh táo lại, hắn liền càng thêm xác định, chảy máu cộng thêm đau nhức kịch liệt, hẳn là có thể khiến Bành tiên sinh tỉnh táo lại.

Nhưng rất rõ ràng, từ tình huống hiện tại mà xem, phán đoán của hắn sai rồi.

Dưới sự soi mói của các đạo tràng tiên sinh, thiếu niên đi theo đội ngũ, một bước một khựng đi về phía trước, trong lòng lại càng lúc càng sốt ruột.

Não của hắn bắt đầu điên cuồng chuyển động, hồi ức lại từng li từng tí xảy ra sau khi bản thân gặp được Bành tiên sinh, suy tư xem nếu Bành tiên sinh gặp phải loại tình huống này, ông ấy sẽ xử lý như thế nào.

Rất nhanh, trong đầu hắn, liền hiện lên một hình ảnh ----đó là sau khi hắn và Bành tiên sinh tao ngộ quỷ đả tường, trước lúc Bành tiên sinh bảo hắn dẫn đường cho ông ấy, đã dùng tay từ trong đèn dầu lấy ra một ngọn lửa đèn, sau đó lượn một vòng trên đỉnh đầu và đầu vai của bản thân.

Tuy ban đầu Bành tiên sinh không nói nguyên nhân làm như vậy là gì, nhưng Bành tiên sinh từng nói, trên người sống có ba ngọn lửa, phân biệt là đỉnh đầu và hai vai, cho nên thiếu niên đoán, cái này hẳn là có liên quan tới ba ngọn lửa trên người kia.

Bành tiên sinh hẳn là đang dùng phương thức này, để đốt vượng ba ngọn lửa trên người bản thân! Để cho bản thân không bị quỷ che mắt!

Vậy bản thân có phải hay không cũng có thể dùng phương thức này, gọi tỉnh Bành tiên sinh?

Thiếu niên hồi ức lại một chút thủ thế kẹp ngọn lửa lúc đầu của Bành tiên sinh, sau đó học theo dáng vẻ của ông ấy, vươn tay hướng về phía đèn dầu, cách chụp đèn bằng thủy tinh, nhắm ngay tim đèn của đèn dầu, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp một cái, sau đó......

Chẳng có chuyện gì xảy ra!

Ngọn lửa đèn dầu y hệt vẫn bốc cháy trong chụp đèn thủy tinh, mà ngón tay của hắn, trống rỗng không có gì!

Hắn xác định thủ thế của bản thân không có vấn đề, bởi vì Bành tiên sinh lúc đầu, chính là vươn tay kẹp như vậy, không có bất kỳ động tác nào khác.

Mà thiếu niên có thể bảo đảm hướng vươn tay và góc độ của bản thân, đều giống hệt như Bành tiên sinh lúc đầu.

Hẳn là vẫn còn thứ gì đó bản thân không nắm giữ được, không phải cứ học được động tác, liền có thể kẹp được ngọn lửa ra.

Thiếu niên không hề nản chí, mà tiếp tục hồi ức, vẻn vẹn chỉ trong lúc một bước một khựng, hắn liền nghĩ tới lúc Bành tiên sinh bảo bản thân canh giữ Cẩu Đản, thời điểm ông ấy chuẩn bị quay về lấy đồ nghề, ông đã dùng tay vỗ vỗ trên bả vai của bản thân.

Hơn nữa mấy lần về sau, thời điểm bản thân bị kinh hãi hoảng sợ, ông ấy cũng đều làm qua động tác này!

Thiếu niên cẩn thận nhớ lại một chút động tác kia, là dùng ngón cái giữ chặt ngón út, sau đó duỗi thẳng ba ngón còn lại, từ dưới lên trên khẽ phẩy.

Sau khi thiếu niên xác định ký ức của bản thân không sai, cũng không lập tức hành động, mà thử ngay trên bả vai của bản thân.

Hình như...... không có biến hóa gì.

Bản thân không trở nên tốt hơn, nhưng cũng không trở nên xấu đi----thế này là đủ rồi!