Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sở gia dưới màn đêm, lúc này đang gà bay chó sủa, bên trong có người đi lại tới lui, thỉnh thoảng lại có người mặc áo xanh, ra ra vào vào từ cổng lớn.

Mỗi người đều có sắc mặt ngưng trọng... thậm chí là bi thương?

Trong lòng Sở Thanh có một loại dự cảm chẳng lành, nhưng mãi cho đến khi hắn nghe được những từ ngữ như “lão gia bị ám sát” từ miệng một nhóm người mặc áo xanh, một số thứ bắt nguồn từ trong ký ức nháy mắt ập lên trong lòng, khiến hắn có một cảm giác choáng váng mơ hồ.

“Bị ám sát... Sở Vân Phi, bị ám sát rồi?”

Hắn hoắc mắt nhìn về phía Sở gia, theo bản năng liền muốn đi vào xem một cái.

Chỉ là vừa mới bước ra hai bước, liền dừng lại.

“Không đúng!”

Sở Thanh hít sâu một hơi:

“Chuyện này có trá!

”Thủ đoạn của Bạch Kỳ ta rất hiểu, liên hoàn kế ban ngày đã là toàn bộ.

“Hai tên sát thủ đều đã bị xử lý, Sở Vân Phi sao có thể vẫn chết?

”Huống hồ, Bạch Kỳ đã rút khỏi Thiên Vũ Thành... chứng tỏ lần ám sát này đã thất bại hoàn toàn.

“Trong tình huống này... cái gọi là bị ám sát lẽ nào là?”

Nghĩ tới đây, hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ má mình:

“Vạn Dạ Cốc mời Nghiệt Kính Đài ám sát Sở Vân Phi, kết quả thất bại.

”Sở Vân Phi là muốn giả chết đào hố... chôn Vạn Dạ Cốc.“

Đây là lời giải thích hợp lý nhất mà Sở Thanh có thể nghĩ ra hiện tại.

Chỉ là, lời giải thích này tuy hợp lý, nhưng toàn bộ đều là suy đoán... sự tình có thực sự giống như mình nghĩ hay không, còn chờ kiểm chứng.

Mà phương pháp kiểm chứng...

Sở Thanh hoắc mắt quay đầu, liền thấy cách đó không xa đang có một tên hắc y nhân đứng trong đêm mưa.

Bốn mắt nhìn nhau, tên hắc y nhân kia quay người bỏ chạy.

Hai mắt Sở Thanh hơi híp lại, đề khí bám theo sau lưng hắn.

Thân pháp của người phía trước thật nhanh, tung người trong đêm mưa, trên dưới toàn thân phảng phất như được bao phủ bởi một tầng thanh khí, xuyên thấu qua màn mưa tựa như đuổi sao đuổi trăng.

Hai mắt Sở Thanh hơi híp lại, có tử ý lưu chuyển trong đó.

Tốc độ vốn dĩ vẫn còn chậm hơn một phần, nháy mắt tăng vọt, gần như trong chớp mắt đã đến sau lưng tên hắc y nhân kia.

Hắc y nhân quay đầu nhìn một cái, tựa như ngẩn người, tiếp đó trong mắt lóe lên một tia vui mừng:

”Khinh công giỏi!“

Lúc này nơi hắn đứng đã đến trước tường thành Thiên Vũ Thành, chỉ thấy hắn dang rộng hai tay, như nhạn tuyết vút lên trời, nhảy vọt hai ba trượng ngay sau đó mũi chân liên tục điểm, đạp lên tường thành như đi trên đất bằng, chỉ trong chớp mắt, đã đến trên tường thành.

Quay đầu lại, liền thấy thân hình Sở Thanh đã vọt tới phía trên tường thành.

Đang lăng không đạp hư, lao thẳng về phía hắn.

Hắc y nhân lại kinh hãi, xoay người lại không kịp suy nghĩ tung người dựng lên, chạy về phía ngoài thành.

Sở Thanh hai chân liên tục điểm, đi lại trên không ba mươi bước, gắt gao bám theo sau lưng hắc y nhân kia.

Thiên Vũ Vệ trên đầu thành Thiên Vũ Thành, lúc này mới như mộng mới tỉnh.

Nhìn hai kẻ trèo tường này lên tiếng quát:

”Kẻ nào?“

Nhưng muốn đuổi theo, lại làm sao có thể đuổi kịp?

Hai người một trước một sau ra khỏi thành, đi thêm khoảng ba năm dặm, liền đi tới trước một khu rừng rậm.

Liền thấy hắc y nhân kia hoắc mắt quay đầu:

”Khinh công lợi hại như vậy, để ta xem quyền cước công phu của ngươi thế nào?“

Dứt lời, một chưởng đột ngột đẩy ra.

Nương theo chưởng phong này nổi lên, xung quanh tựa như dấy lên một bức tường khí.

Bóng cây lay động, màn mưa hội tụ, bàn tay khổng lồ hiển hiện ra trong đó.

Sở Thanh thấy vậy cũng lật một chưởng, trên lòng bàn tay bao phủ một tầng tử ý.

Chỉ là, bóng cây lay động giống nhau, màn mưa hội tụ giống nhau, một bàn tay khổng lồ cũng hiển hiện ra trong đó.

Bất kỳ ai nhìn thấy cảnh này, đều có thể nhìn ra... võ công mà hai người này sử dụng là cùng một môn.

Thanh Hư Chưởng!

Bùm bùm!!

Một tiếng nổ vang, thân hình hắc y nhân kia nhoáng lên, thân hình đều nhịn không được lùi lại một bước, nhìn lại Sở Thanh, lại là không nhúc nhích tí nào.

”Ngươi đây là võ công gì? Sao lại lợi hại như vậy?“

Trong giọng nói của hắc y nhân tràn đầy sự kinh ngạc.

”Huynh nói xem...“

Sở Thanh bất đắc dĩ nhìn hắc y nhân trước mắt này:

”Đại ca, đừng đùa nữa.“

Thân pháp là Truy Tinh Cản Nguyệt Bộ, chưởng pháp là Thanh Hư Chưởng.

Hai thứ này đều là bí truyền không truyền ra ngoài của Sở gia, ngoài Sở Vân Phi ra, chỉ có ba huynh đệ Sở gia được truyền thụ.

Sở Phàm sẽ không nghĩ đến chuyện mặc áo đen che mặt tới gặp mình... người trước mắt này, chỉ có thể là Sở Thiên.

Sở Thiên liếc Sở Thanh một cái, cởi khăn bịt mặt xuống:

”Sao đệ không có chút bất ngờ nào vậy?“

”Từ lúc ban ngày đệ cứu lão gia tử, rời khỏi Sở gia.

“Huynh đã luôn bám theo sau lưng đệ và Vũ Thiên Hoan...

”Vũ Thiên Hoan không phát hiện ra, nhưng huynh lại không giấu được đệ.“

Sở Thanh nhẹ giọng lên tiếng:

”Đệ vốn tưởng huynh sẽ hiện thân gặp đệ sau khi Vũ Thiên Hoan đi khỏi, lại không ngờ, sau khi giết Tân Hữu Hận, huynh thế mà cũng đi luôn.“

”Lúc đó nhị ca đệ đang ở xung quanh, ta sợ đệ ấy lỗ mãng lại động thủ với đệ.

“Không thể không qua đó dẫn đệ ấy đi...”

Sở Thiên nói tới đây, nhẹ nhàng thở dài một tiếng:

“Đệ biết ta nhận ra đệ từ lúc nào?”

“Vừa nãy.”

Lời của Sở Thanh khiến Sở Thiên có chút bất ngờ:

“Vừa nãy?”

Sở Thanh cười nói:

“Lẽ nào không phải là sau khi đệ dùng ra Thanh Hư Chưởng vừa rồi, huynh mới thực sự xác định là đệ sao?”

Sở Thiên ngẩn người, bỗng nhiên cười ha hả, trong tiếng cười tràn đầy sự an ủi:

“Tốt tốt tốt, tam đệ, bảy năm không gặp... đệ thực sự trưởng thành rồi.”

Trưởng thành rồi thì cũng chưa chắc...

Nếu thực sự trưởng thành rồi, sao có thể bị Nghiệt Kính Đài lừa gạt, cuối cùng rơi vào kết cục đồng quy vu tận?