Thấy chú bảo vệ hoảng hốt như vậy, lại còn bảo mặt tôi sao lại biến thành thế này, khiến tôi cảm thấy có chút khó hiểu.

Mặt tôi biến thành thế nào rồi chứ?

Mang theo sự nghi hoặc, tôi liền hỏi một câu:

“Chú ơi, mặt... mặt cháu bị làm sao thế ạ?”

Chú bảo vệ trợn tròn mắt, có phần hoảng sợ nhìn chằm chằm vào tôi nói:

“Cậu dùng điện thoại tự soi xem đi! Trán của cậu đen thui rồi kìa...”

Trán tôi đen thui rồi sao?

Tôi vội vàng cầm điện thoại lên, mở chức năng tự sướng.

Kết quả là vừa soi vào mặt mình một cái, chính tôi cũng phải giật nảy mình.

Chỉ thấy tôi trong màn hình điện thoại hai mắt vô thần, vừa gầy vừa khô héo.

Hốc mắt và gò má đều hóp rọp lại.

Không những quầng thâm mắt đen sì, mà vùng da trên trán còn đen sạm lại một cách rõ rệt, giống như bị bôi một lớp mực vậy...

Ấn đường phát đen!

Đây là điềm báo sắp chết, tôi nhìn mà trong lòng vô cùng hoảng sợ.

Chú bảo vệ thấy tôi mặt đầy vẻ sợ hãi, cũng tiến lại gần hơn một chút.

Sau đó liền nghe chú lên tiếng:

“Cậu em nhỏ, tình hình của cậu e là có chút không ổn rồi. Ấn đường đen đến mức độ này. Cậu là một người sống mà bây giờ lại xuất hiện tình trạng thế này, e là mạng không còn giữ được lâu nữa đâu.”

Tôi mang theo sự kinh hoàng, những biến đổi trên cơ thể khiến tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi và lo lắng ngày một dâng cao.

Chú bảo vệ là một người tốt bụng, lúc này chú cũng tỏ ra vô cùng căng thẳng:

“Cậu... cậu em nhỏ, chuyện này... chuyện này chắc chắn có liên quan đến việc cậu gặp tà rồi.”

Tôi nghe mà sống lưng đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, mặt cắt không còn giọt máu...

Nhưng chú bảo vệ nói xong, dường như lại sực nhớ ra điều gì, liền tiếp tục lên tiếng:

“Đúng rồi, cậu đợi một lát, chú cho cậu cái này. Có lẽ, có lẽ sẽ có ích cho cậu đấy...”

“Cái gì thế ạ?”

Tôi mang theo sự nghi hoặc hỏi.

Sau đó liền thấy chú bảo vệ thò tay vào túi áo trong, lôi ra một cái túi vải nhỏ màu đỏ.

Túi vải nhỏ trông rất tinh xảo, có vẻ như bên trong đựng thứ gì đó vô cùng quan trọng đối với chú.

Tôi trợn to mắt, tiếp tục chăm chú nhìn theo.

Chú bảo vệ kéo sợi chỉ buộc ra, mở nút túi vải.

Vô cùng cẩn thận lấy từ trong túi vải ra một món đồ.

“Cậu em nhỏ, cái này cho cậu, có lẽ có thể bảo vệ cậu bình an.”

Nói xong, chú bảo vệ đưa món đồ trong tay qua cho tôi.

Lúc này, tôi mới nhìn rõ món đồ trong tay chú bảo vệ là thứ gì.

Đó thế mà lại là một tấm Huy Chương Kỷ Niệm Xuất Ngũ hình ngôi sao năm cánh đầy vinh quang.

Nhìn thấy món đồ này, cả người tôi bỗng chốc dâng lên lòng kính trọng sâu sắc:

“Chú ơi, trước đây chú từng đi lính ạ?”

Trong mắt chú bảo vệ lấp lánh ánh sáng, chú khẽ mỉm cười:

“Ừ, hồi trẻ chú đi lính vài năm, sau này xuất ngũ thì được tặng tấm huy chương kỷ niệm này, chú cứ luôn mang theo bên người. Đêm qua chú cũng hoảng quá nên không nhớ ra chuyện này. Cậu cứ mang thứ này theo bên người, có lẽ sẽ có chút tác dụng đấy. Đợi khi nào cậu tìm được đại sư cứu mạng rồi thì mang trả lại cho chú sau.”

Thảo nào chú bảo vệ lại tốt bụng đến thế, hóa ra chú là một người lính xuất ngũ vinh quang.

Tôi cũng không khách sáo với chú bảo vệ nữa, lập tức lên tiếng:

“Cháu cảm ơn chú nhiều lắm, cháu tên là Trần Hiên. Chuyện này qua đi, cháu nhất định sẽ báo đáp chú!”

Nói xong, tôi cung kính cúi đầu chào chú bảo vệ một cái thật sâu.

“Được rồi được rồi, mau cầm lấy đi! Rồi đến phố Phong Thủy bên kia xem sao!”

Tôi liền nhận lấy tấm huy chương kỷ niệm này từ tay chú bảo vệ, rồi lại lên tiếng:

“Chú ơi cháu còn phải lên tầng mười tám một chuyến đã, lát nữa cháu mới đi.”

Nghe thấy câu này, chú bảo vệ lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi:

“Hả? Cậu vẫn còn dám lên đó sao? Cậu đã thành ra thế này rồi, không sợ mất mạng à?”

Tôi mỉm cười, nhìn về phía khu chung cư cũ kỹ, tồi tàn.

Khu này là nhà chung cư không có sổ đỏ chính thức, toàn bộ khu có khoảng bảy tám tòa nhà.

Mỗi tòa đều cao mười tám tầng.

Tất cả đều là loại nhà xây dựng trái phép trước đây, không có giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở.

Vì số lượng người ở quá đông nên chính quyền cũng không dám cưỡng chế tháo dỡ.

Thuộc kiểu khu dân cư không ai quản lý, giờ năm tháng qua đi nên trông khá bẩn thỉu, lộn xộn và xuống cấp...

“Sợ chứ ạ! Nhưng cháu phải lên trên đó lấy một món đồ, có lẽ sẽ có ích. Chú ơi, cháu xuống ngay thôi...”

Nói xong, tôi không chần chừ thêm nữa.

Cầm tấm Huy Chương Kỷ Niệm Xuất Ngũ chú bảo vệ đưa cho, tôi chạy nhanh vào trong khu nhà.

“Cậu cẩn thận một chút nhé!”

Chú bảo vệ gọi với theo phía sau.

Bây giờ đã có huy chương hộ thân, lại là ban ngày ban mặt, chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Những người sống trong khu chung cư này đa số là người già.

Tầm giờ này người ra ngoài đi dạo, tập thể dục buổi sáng rất đông.

Nhưng những cụ già này sau khi nhìn thấy dáng vẻ của tôi đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Họ còn chỉ trỏ bàn tán về tôi, né tránh tôi như tránh tà vậy.

Tôi không thèm để ý đến họ, tôi biết bộ dạng hiện tại của mình có phần “kinh dị”, mặt mũi chẳng khác nào người chết.

Nhưng tôi đâu có muốn thế, tất cả đều là do thứ dơ bẩn kia hại ra nông nỗi này.

Chắc chắn là mụ già mặc đồ khâm liệm kia đã hút mất dương khí của tôi.

Dẫn đến khuôn mặt của tôi biến đổi lớn đến mức này.

Bây giờ tôi chỉ muốn giữ mạng, cũng chỉ có thể tự dựa vào bản thân để từng bước phá giải cục diện này.

Rất nhanh sau đó, tôi đã đi tới tòa nhà nơi mình ở.

Bước vào trong thang máy, tôi nhấn nút tầng mười tám.

Theo sự vận hành của thang máy, nhịp thở của tôi không tự chủ được mà dồn dập hẳn lên, cả người cũng trở nên vô cùng căng thẳng và lo âu.

Tôi nắm chặt tấm huy chương kỷ niệm chú bảo vệ đưa cho, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh liên tục...

Cảm giác mỗi khi thang máy đi lên một tầng, tim tôi lại nảy lên một nhịp dữ dội.

Cho đến khi tim đập mạnh mười bảy lần, thang máy cuối cùng cũng dừng lại ở tầng mười mười tám.

Tiếng “Ting” vang lên, cửa thang máy nặng nề trượt ra.

Tầng mười tám tuy là tầng thượng nhưng ở đây hầu như không có chút ánh sáng nào, bởi vì ô lấy sáng ở hành lang đã bị các tấm gỗ bịt kín mít.

Chỉ có một vài tia nắng yếu ớt lọt qua khe hở chiếu vào trong.

Trước đây tôi cứ nghĩ là vì lý do an toàn, khu nhà cũ không có oa quản lý nên người ta mới trực tiếp bịt kín lại như vậy.

Bây giờ xem ra, là để tránh ánh nắng mặt trời...

Tôi nhìn hành lang tối om om, không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái.

Tuy rằng có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến việc hiện tại là ban ngày, trên tay lại có huy chương hộ thân, tôi liền lấy hết can đảm bước một bước ra khỏi thang máy.

Vừa bước ra khỏi cửa thang máy, tiếng “Ting” lại vang lên, cửa thang máy đóng lại lần nữa.

Tôi cô độc một mình, đứng ở lối ra thang máy tầng mười tám.

Cả người một lần nữa chìm vào trong hành lang âm u, tối tăm.

Tầng này là tầng để cốt, xung quanh đây toàn bộ đều là người chết ở.

Vậy mà bản thân tôi lại sống ở nơi này suốt một tháng trời.

Càng nghĩ càng thấy sợ hãi, nhưng để lấy được quả táo mà Tiểu Sương nói có thể giúp tôi giữ mạng.

Tôi cũng không thối lui, toàn thân căng cứng lại.

Tôi cứng đờ người, nhanh chóng đi về phía căn hộ thuê.

Tôi ở phòng 18-7, đi về phía bên trái qua giếng thang máy, rẽ một khúc cua là tới nơi.

Lúc này, tôi đi tới góc rẽ, phía bên kia còn tối tăm hơn nữa.

Hít một hơi thật sâu, rồi bước một bước dài, trực rẽ sang bên trái đi vào.

Thế nhưng, ngay khi tôi vừa rẽ vào trong.

Lại phát hiện trong hành lang âm u bên này lúc này thế mà đang có một người đàn ông mặc đồ đen, mặt mũi trắng bệch, khắp người ướt sũng đang ngồi xổm ở đó...