Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngoại trừ thân phận tà giáo đồ, cá nhân Cổ Tân đối với Asuma không có ác cảm gì.
Cho nên, Cổ Tân cũng rất hy vọng Asuma có thể để lại cho mình 'thánh di vật' hữu dụng.
Suy cho cùng người chết như đèn tắt, linh hồn của hắn đã đi bầu bạn với Chúa tể mà hắn hằng tâm niệm rồi, Cổ Tân cảm thấy mình đã giúp Asuma tiên sinh một ân huệ lớn như vậy.
Hắn cũng nên báo đáp lại ta một chút đúng không?
Để lại tấm thân hữu dụng của mình, cống hiến cho đại nghiệp chế thẻ của ta, đây là điều hiển nhiên.
Cho nên, Asuma tiên sinh a, ngài trên trời có linh thiêng thì xin hãy phù hộ cho ta đi!
Thẻ bài này, nhất định phải thành công a!
Ma lực của Cổ Tân ổn định không ngừng truyền vào trong lò luyện kim, tinh thần lực liên tục phác họa ra hình dáng của tấm thẻ này.
Khoảng hơn nửa giờ sau.
Một tấm thẻ bài nóng hổi tươi mới từ trong khe cắm trượt ra.
"Không hổ là Asuma tiên sinh, ngài thật sự quá vĩ đại, một lần liền thành!"
Cổ Tân nở nụ cười hài lòng, chậm rãi cầm tấm thẻ bài mới này lên.
Nhìn thấy hình ảnh sinh vật hình người trên mặt thẻ, nụ cười của Cổ Tân càng rạng rỡ hơn, đẹp tuyệt a.
Asuma tiên sinh thân mến, cống hiến của ngài ta ít nhất trong vòng một ngày sẽ không quên đâu!
[Akaza]
[Loại: Thẻ Triệu Hồi]
[Phẩm chất: Thẻ Tím 2 Sao]
[Thuộc tính: Hắc Ám]
[Đặc tính chủng tộc: Huyết Nhục Tái Sinh]
[(Ghi chú: Kẻ yếu, ta ghét nhất là kẻ yếu!)]
Không tồi không tồi, lại là một tấm thẻ tuyệt vời.
Cổ Tân vô cùng vui vẻ, quả nhiên, dùng tà giáo đồ luyện thẻ là chuẩn xác, lại có thể một lần liền thành công.
Hơn nữa đây đối với Cổ Tân cũng là một kỷ niệm mang tính cột mốc, đây là lần đầu tiên hắn dùng sinh vật hình người để luyện thẻ.
Ừm, theo góc nhìn của Cổ Tân, đám tà giáo đồ táng tận lương tâm đầu óc có vấn đề hoàn toàn không được tính là người, chỉ có thể nói là có chút giống người mà thôi.
Cho nên Cổ Tân không hề cho rằng mình đang dùng đồng loại để luyện thẻ, hắn hoàn toàn không có gánh nặng tâm lý.
"Hôm nay quả nhiên là một ngày tốt lành a."
Cổ Tân cất kỹ tấm thẻ bài này, sau đó đem Macho Goblin cũng thu về trong thẻ, nếu không hắn sợ tên này buổi tối lại làm ra chút chuyện khiến hắn đau đầu.
Sau đó Cổ Tân cởi áo khoác, rửa tay rồi đi lên lầu.
"Hửm? Toyokawa tiểu thư, cô chưa đi tắm sao?"
Vừa bước đến đầu cầu thang, Cổ Tân liền nhìn thấy Toyokawa Sakiko vẻ mặt đầy rối rắm đứng ngoài phòng tắm.
Lúc này nàng đã rửa mặt qua một chút, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn kia vô cùng kinh diễm, tràn ngập collagen thanh xuân của thiếu nữ, cho dù không trang điểm cũng đẹp đến mức kinh người.
"Ông chủ, ngài cứ gọi ta là Sakiko là được rồi." Toyokawa Sakiko hai tay nắm lại đặt trước bụng dưới, hai chân khép chặt không một khe hở, vô cùng cung kính hơi cúi người chào Cổ Tân.
Tư thế thái độ đều hoàn mỹ ưu nhã đến mức không thể bắt bẻ, khiến Cổ Tân có cảm giác mình không phải thuê một nhân viên cửa hàng, mà là một cô hầu gái.
"Ngài đã bận xong rồi sao?"
Cổ Tân một mực ở dưới lầu khoảng chừng hơn một giờ đồng hồ, Toyokawa Sakiko thông minh đại khái có thể đoán được Cổ Tân đang làm gì.
"Đúng vậy, phòng đã dọn dẹp xong chưa? Sao còn chưa chuẩn bị nghỉ ngơi?"
"Là thế này... có chút khó mở lời, nhưng mà ta không có quần áo để thay..."
Toyokawa Sakiko khẽ cắn môi hồng, cúi đầu ngượng ngùng nói.
"Cái này đúng là ta sơ suất, nhưng mà giờ này cũng không tiện đi mua, ta vẫn còn một ít quần áo mới mua về chưa mặc qua, cô có thể tạm thời mặc tạm một chút." Cổ Tân chợt hiểu ra.
"Vô cùng cảm tạ ông chủ."
"Ta đi lấy cho cô."
Cổ Tân quay về phòng chọn hai bộ quần áo màu tối.
"Mặc tạm cái này đi, ngày mai đi mua quần áo mới."
"Vạn phần cảm tạ."
Toyokawa Sakiko nhận lấy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Quần áo váy vóc trên người nàng đều đã rất bẩn rồi, tự nhiên không thể mặc lại, cũng không thể trần truồng từ phòng tắm bước ra đúng không?
"Mau đi đi, tắm rửa cho tử tế rồi tối nay ngủ một giấc thật ngon." Cổ Tân cười nói.
Toyokawa Sakiko mím mím môi, trong đôi đồng tử màu vàng kim phản chiếu nụ cười ôn hòa của thiếu niên, trong lòng một cỗ dòng nước ấm không ngừng lan tỏa.
Cổ Tân tiên sinh... thật sự là một người tốt dịu dàng.
"Vâng."
Trong phòng tắm, sương mù lượn lờ, Toyokawa Sakiko tắm rửa thân thể trắng nõn của mình, suy nghĩ miên man.
Nàng vốn tưởng rằng, nàng đã không còn tương lai để nói nữa, chờ đợi nàng, chính là cái lồng sắt kia cùng với ngày bị hiến tế.
Nàng thật sự không ngờ tới, sẽ có người giải cứu nàng ra khỏi lồng giam.
"Anh hùng... sao?"
Toyokawa Sakiko nhẹ giọng nỉ non hai chữ này, anh hùng, đây là từ ngữ mà ngay cả Toyokawa Sakiko khi còn nhỏ cũng từng mong đợi ảo tưởng qua.
Nhưng kể từ sau biến cố gia tộc, nàng cùng phụ thân trốn đến Ngân Thành, đối mặt với áp lực nặng nề của cuộc sống, nhân sinh của nàng đã trở nên xám xịt.
Nhưng hiện tại, ít nhất đã có cơ hội sống tiếp.
Hơn nữa, nàng cũng muốn báo đáp 'anh hùng' của nàng.
"Nữ hài tử tắm rửa đúng là phiền phức thật."
Cổ Tân ngồi trên ghế trong phòng mình, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm, hoàn toàn không có chút tâm viên ý mã nào về việc mỹ thiếu nữ đang tắm rửa, mà là nhả rãnh một câu.
Đã nửa giờ rồi, Toyokawa Sakiko lại vẫn còn đang tắm, điều này khiến Cổ Tân vô cùng khó hiểu.
Hắn cũng muốn tắm rửa sạch sẽ rồi chuẩn bị đi ngủ a.
Lại qua khoảng mười phút, cửa phòng tắm rốt cuộc cũng mở ra, Toyokawa Sakiko mặc quần áo của Cổ Tân từ bên trong bước ra.
"Ông chủ, ta tắm xong rồi."
Thiếu nữ tóc xanh duyên dáng ôm một cái chậu rửa mặt, bên trong là quần áo nàng vừa thay ra.
"Ừm, quả nhiên, Sakiko cô thật xinh đẹp." Cổ Tân không nói những lời phá hỏng bầu không khí, EQ của hắn vẫn rất cao, hoàn toàn không có chút mất kiên nhẫn nào.
Bất quá hắn cũng là thật lòng khen ngợi.
Toyokawa Sakiko vừa mới tắm xong, làn da trắng nõn trên mặt vẫn còn mang theo chút ửng hồng, mái tóc dài màu xanh nhạt xõa tung, điềm đạm đáng yêu.
"Cảm ơn, ông chủ, mời ngài đi tắm đi, quần áo của ngài lát nữa Sakiko sẽ giặt giúp ngài." Khóe môi tinh xảo của Toyokawa Sakiko khẽ nhếch lên, hiển nhiên là rất vui vẻ.
"Ách, thật ra có máy giặt mà, ném vào trong đó là được rồi."
"Máy giặt của ngài đã rất lâu không được vệ sinh rồi đúng không? Bên trong đều đã có vi khuẩn rồi, hơn nữa đồ lót không thể giặt chung với quần áo ngoài được."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Toyokawa Sakiko nghiêm túc, vừa rồi lúc Cổ Tân bận rộn dưới lầu, nàng đã kiểm tra sơ qua rất nhiều thiết bị điện.
"Là vậy sao?"
"Đúng vậy!"
"Được rồi, vậy thì làm phiền Sakiko cô rồi."
Cổ Tân không nói những lời như quần áo của ta ta tự giặt, nếu Toyokawa Sakiko đã có ý nguyện như vậy, hắn cũng vui vẻ nhàn hạ.
"Xin đừng khách sáo, đây là việc ta nên làm."
Toyokawa Sakiko tựa như một vị đại tiểu thư khẽ khuỵu gối hành lễ, sau đó bưng chậu rửa mặt đi về phía ban công.
Nhìn bóng lưng xinh đẹp của Toyokawa Sakiko, Cổ Tân không khỏi nghiêng nghiêng đầu.
Dường như trong nhà có thêm một người, hình như cũng không tồi?